- Này, lão nhị Tôn gia, ngươi có thể nói nhỏ một chút hay không, người không biết, còn cho rằng nơi này là cái chợ đấy.
- Ta không quan tâm.
- Ngươi là chủ bộ sao, ngươi tính là cái gì chứ?
- Không phải sắp tết rồi sao, trong ổ chuẩn bị đi một chuyến hàng, ta đang tính toán xem nên buôn bán cái gì để kiếm lợi lớn hơn một chút.
Tôn gia bảo có một cửa hàng tại Hổ Đầu thành, là lão nhị Tôn gia Tôn Nham phụ trách quản lý, vừa làm quan vừa làm ăn, vô cùng tiện lợi.
- Lao tâm những việc này để làm gì, còn không bằng đi theo ta ra ngoài cưỡi ngựa săn thú.
- Ngô lão tam, Tôn gia bảo người nhiều ít đất, nghèo lắm, không sánh bằng Ngô gia của ngươi, ta không chịu khó một chút, thật không qua nổi những ngày tháng này.
- Hổ Đầu thành bên này, thịt dê bò còn rẻ hơn thịt heo, trong “Gia” của Hán thư có ghi lại, trong nhà đến có heo, nhà này mới là hoàn chỉnh. Tuy rằng Yến Quốc nằm ở phía bắc Trung Nguyên, nhưng không giống người Man ở hoang mạc, cho rằng thịt heo là thứ tế tổ cho linh hồn ăn.
- Được được được, Tôn lão nhị, ta phục ngươi rồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)