Trong phòng ghi danh, Trịnh Phàm nhìn thấy vị Trần chủ bộ kia, lúc trước cũng chính là hắn cùng một vị giáo úy tới khách sạn chọn người.
Nói cách khác, trong tay vị Trần chủ bộ này có một cuốn sách, hắn chọn tới tên ai, thì chín phần kẻ đó phải đầu rơi xuống đất, Sinh Tử bộ của Diêm Vương cũng không dễ dùng như thế.
Khắp Hổ Đầu thành đang lo việc tang ma, vải trắng giấy vàng trải khắp nơi, có thể nói là do “Ngự bút” của Trần chủ bộ này vẽ rã, quyền “Sinh sát” như này, đoán chừng là hoàng đế Yến quốc cũng phải hâm mộ không ngớt.
Đương nhiên, thực tế thì không thể trách hắn, coi như có trách, cũng không tới lượt hắn lên đầu.
Trước phải trách vị nữ tướng Trấn Bắc phủ kia, vì muốn đánh nhanh thắng nhanh, trực tiếp dùng dân phu làm mồi, câu dẫn kỵ binh Sa Thác bộ tới giết.
Sau đó là phải trách chế độ lao dịch này, trừ bỏ A Minh nằm trong quan tài, Phiền Lực sớm đi ra ngoài, người mù, người lùn, còn lại chỉ cần là người bình thường, tất cả đều bị lôi đi.
Mật độ trưng tập như thế, dù là trên sử sách cũng khó mà tìm được, nhưng từ trung ương tới địa phương, mọi người đã sớm quen thuộc.
Cuối cùng, phải trách tới hắn, hắn đã sớm biết đây là kế hoạch mồi nhử. Nếu hắn nói cho những người khác, có thể còn cứu được thêm mấy tên dân phu.
Chủ bộ thực sự họ Lưu, Trịnh Phàm không biết người này có phải là người của Bắc Phong Lưu thị hay không, người gầy như da bọc xương, con ngươi âm u tản ra ánh sáng xanh lục, tựa như một con hổ đang nằm yên, mà phòng ghi danh này như hang ổ của hắn.
Có điều, giáo úy miệng có cái tốt của giáo úy miệng, không ai trong phòng ghi danh này định đòi gì ở Trịnh Phàm, làm cho bạc mà Tứ Nương chuẩn bị trở nên vô dụng.
Cũng không phải là đám người này thanh liêm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

