Chúc Nhan dạo này đã bị đả kích đến mức sắp đao thương bất nhập rồi.
Cô ngước mắt nhìn chằm chằm cậu ấy: “Nói xong chưa?”
Lục Đình Diễn thấy dáng vẻ không quan tâm của cô, tức giận giật phăng kính râm xuống.
“Chưa nói xong!”
“Vậy cậu cứ đứng đây tiếp tục nói đi.”
Chúc Nhan đi vòng qua cậu ấy, vẫy một chiếc taxi.
“Rầm!”
Cửa xe đóng lại.
Lục Đình Diễn ngẩn ngơ tại chỗ, nhìn chằm chằm bóng dáng chiếc taxi hòa vào dòng xe cộ, giống như một con gà trống bại trận. Cậu ấy lầm bầm: “Đúng là không biết lòng tốt của người ta!”
Kinh Thị rộng lớn, nhưng lại không có chốn dung thân.
Chúc Nhan nhất thời không biết nên đi đâu, dứt khoát gọi Tô Hiểu ra ngoài chơi.
Tô Hiểu thấy cô tâm trạng sa sút, khoác tay cô cười tinh nghịch: “Bên Quảng trường Tế Bắc mới mở một quán bar, nghe nói DJ rất đẹp trai, đi chơi với mình nhé?”
Nhìn ra cô ấy chỉ muốn để mình thư giãn một chút, Chúc Nhan cũng không từ chối.
Hai người lần đầu tiên đến, tìm một vòng lớn mới thấy chỗ.
Tô Hiểu đỗ xe lưu loát, kéo cô đi luôn.
Vô tình liếc thấy chiếc Porsche bên cạnh, ánh mắt Chúc Nhan lập tức đông cứng.
“Màu xe này đẹp thật đấy, chủ xe gu thẩm mỹ không tồi.”
Tô Hiểu nhìn theo ánh mắt của cô thấy chiếc Porsche màu tím sẫm kia, cười trêu chọc: “Nếu chủ xe là một anh chàng đẹp trai thì tốt biết mấy, chúng ta đi làm quen chút...”
Chúc Nhan nhếch môi: “Đây là xe của Mạnh Sơ Nguyệt.”
Nụ cười trên mặt Tô Hiểu lập tức biến thành ngượng ngùng, khóe miệng giật.
Tin đồn tình ái của Lục Đình Sâm và Mạnh Sơ Nguyệt cô ấy đương nhiên cũng đã xem.
Thật không ngờ ở đây cũng có thể chạm mặt.
Tô Hiểu cứ thế bẻ lái câu chuyện, vẻ mặt khinh khỉnh: “Đúng là chiếc xe lẳng lơ! Gu thẩm mỹ của chủ xe cũng chẳng ra gì!”
Chúc Nhan bị chọc cười phì, trước khi cô ấy kịp nhấc chân đá vào xe, cô đã đặt hai tay lên vai cô ấy, đẩy cô ấy rời đi: “Đi thôi đại tiểu thư của mình ơi, trai đẹp đang ở bên trong đợi cậu kìa.”
Hai người vào quán bar, tùy ý tìm một góc ngồi xuống.
Ánh đèn neon giương nanh múa vuốt, DJ trên bục đang khuấy động bầu không khí, tiếng nhạc xập xình chấn động đến mức ù cả tai.
Đây là một thế giới say sưa mộng mị, nhưng Chúc Nhan không có hứng thú gì, gọi một ly Whisky, lơ đãng nhấp từng ngụm.
Tô Hiểu chơi rất điên, nhưng cũng ở lại khu ghế ngồi cùng cô, thỉnh thoảng đối phó với những gã đàn ông đến bắt chuyện, đôi mắt hỏa nhãn kim tinh tìm kiếm trai đẹp trong đám đông.
Cô chán đến mức lôi trò xếp gạch ra chơi, Tô Hiểu chợt huých cùi chỏ vào cô một cái.
Chúc Nhan ngước mắt lên, liền thấy Mạnh Sơ Nguyệt ở một khu ghế ngồi khác đang nâng ly rượu về phía cô, mỉm cười chào hỏi.
“Đó là Mạnh Sơ Nguyệt sao?” Tô Hiểu đảo mắt: “Cũng chẳng ra sao cả!”
Chúc Nhan nâng ly rượu đáp lễ Mạnh Sơ Nguyệt từ xa, nhếch môi nhìn Tô Hiểu.
Tô Hiểu bị cô nhìn đến mức hơi mất tự nhiên: “Được rồi, quả thực cũng khá xinh đẹp.”
“Nhưng mà...” Cô ấy cười hì khoác vai Chúc Nhan: “Nhưng mà vẫn là Chúc Nhan nhà chúng ta tuyệt nhất, vừa xinh đẹp tính tình lại tốt, chỉ có gã đàn ông Lục Đình Sâm kia mù mắt...”
Nhắc đến Lục Đình Sâm, nụ cười của Chúc Nhan nhạt đi, Tô Hiểu vội vàng vỗ môi, nắm chặt tay Chúc Nhan an ủi: “Nhìn cái miệng của mình này, chúng ta chơi cho vui, không nhắc đến tên mù đó nữa!”
“Thứ tình cảm này ai nói trước được điều gì?” Chúc Nhan tâm trạng thả lỏng hơn chút, không nhịn được nói ra những lời đã kìm nén bấy lâu: “Hiểu... Mình quyết định buông tay rồi...”
Tô Hiểu không dám tin nhìn cô, im lặng hồi lâu, ôm chặt cô vào lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng cô.
Cô ấy sao có thể không nhìn ra, cô bạn thân của mình đang cố gượng ép.
Cô ấy có thể thay Chúc Nhan ra mặt đá xe của Mạnh Sơ Nguyệt, nhưng không thể ép buộc Chúc Nhan buông bỏ Lục Đình Sâm, chuyện tình cảm, cô ấy biết không thể làm trái ý muốn của Chúc Nhan, cho dù cô ấy là vì muốn tốt cho Chúc Nhan.
May mà, Chúc Nhan đã kịp thời dừng lỗ.
Cô ấy xót xa vỗ lưng Chúc Nhan.
Chúc Nhan bực bội chui ra khỏi vòng tay cô ấy, vò rối tóc cô ấy: “Cậu dỗ trẻ con đấy à, mau đi tìm trai đẹp của cậu đi.”
Hai người đang trêu đùa, một đôi giày cao gót đế đỏ thanh lịch dừng lại trước khu ghế ngồi của họ.
Mạnh Sơ Nguyệt cười chân thành: “Chị Chúc Nhan, em thấy chị cứ được bạn ôm mãi, là cơ thể không khỏe sao? Nếu cần giúp đỡ, có thể đến tìm em.”
Chúc Nhan lịch sự mỉm cười: “Chúng tôi chỉ đang đùa thôi, không có vấn đề gì, cảm ơn cô đã quan tâm.”
Tô Hiểu không có tính khí tốt như vậy.
Cô ấy muốn ra mặt thay Chúc Nhan, lại bị Chúc Nhan bóp nhẹ lòng bàn tay, cô ấy hừ lạnh một tiếng, không cam lòng đảo mắt.
“Sơ Nguyệt, anh đã bảo đừng để ý đến loại người này rồi mà, em xem, em có lòng tốt quan tâm cô ta, bọn họ thì sao? Mũi không ra mũi, mắt không ra mắt!” Cố Hoài đi theo sau Mạnh Sơ Nguyệt lên tiếng châm chọc.
“Này! Anh nói cái gì đấy!” Tô Hiểu tức giận đứng phắt dậy!
Chúc Nhan cũng đứng dậy, che chở Tô Hiểu ở phía sau, lạnh lùng lên tiếng: “Cố Hoài, anh muốn bắt nạt con gái sao?”
Cô biết tính khí của Cố Hoài, với tư cách là bạn nối khố của Lục Đình Sâm, anh ta tính tình nóng nảy tự cao tự đại, coi thường cô, chưa từng cho cô sắc mặt tốt.
Vừa rồi nhìn thấy anh ta đi theo Mạnh Sơ Nguyệt qua đây, Chúc Nhan đã cảm thấy chắc chắn chẳng có chuyện gì tốt đẹp. Không ngờ cô kéo Tô Hiểu lại, vẫn không bịt được miệng Cố Hoài, cuối cùng vẫn cãi nhau.
Cố Hoài bị lời nói của Chúc Nhan chặn họng, khinh khỉnh chữa thẹn: “Tôi mới không thèm làm chuyện mất phong độ như vậy! Chỉ là chướng mắt các người thôi!”
“Chướng mắt thì anh có thể không nhìn, khu ghế ngồi của anh ở bên kia.” Chúc Nhan nhạt nhẽo nhắc nhở.
“Cô!” Cố Hoài tức giận nghiến răng, trước đây anh ta có mỉa mai thế nào, người phụ nữ này đều giả điếc coi như không nghe thấy.
Hôm nay cô uống nhầm thuốc rồi hay sao mà lại ở đây bật lại anh ta, khốn nỗi anh ta còn không bật lại được!
Chúc Nhan theo bản năng nhìn sang, ánh đèn màu rực rỡ lướt qua, cuối cùng cô cũng nhìn rõ người đàn ông vẫn luôn ngồi trong góc tối kia.
Lục Đình Sâm mặc một chiếc áo sơ mi đen tuyền, cổ áo hơi mở, lộ ra một đoạn xương quai xanh trắng lạnh, khí chất anh cao quý xa cách, hàng chân mày dưới ánh đèn càng lộ vẻ lạnh nhạt sâu thẳm.
Chúc Nhan thấy anh đùa nghịch ly rượu, hơi rũ mắt, lơ đãng nghe Quý Minh Tự bên cạnh nói gì đó, ánh mắt không hề chia cho bên này một nửa.
Sao anh lại đột nhiên trở về?
Nếu không hoãn lại, ngày mai đáng lẽ là đám cưới của bọn họ.
Nhưng nếu đã trở về, tại sao lại để chuyện ly hôn vào ngày kia.
Có lẽ trong lòng anh, hôn sự của hai người tùy tiện xử lý là xong, còn chẳng quan trọng bằng một chầu nhậu nhẹt tiêu sái ở quán bar...
Chúc Nhan ngơ ngác nhìn, tâm trí rối bời.
Tô Hiểu cũng nhìn thấy Lục Đình Sâm, lặng lẽ đứng gần Chúc Nhan hơn một chút.
“Chỉ là tra nam thôi, đẹp trai còn chẳng bằng anh chàng DJ mà mình nhắm trúng, có gì đẹp mà nhìn? Chúc Nhan, mình giới thiệu cho cậu người đẹp trai hơn!”
Chúc Nhan không nói gì, yên lặng thu hồi tầm mắt ngồi xuống.
Cố Hoài nhìn cô cười khẩy: “Sơ Nguyệt đã trở về rồi, Chúc Nhan, đừng hòng đi quấy rối Đình Sâm nữa! Những thủ đoạn dơ bẩn đó của cô dùng một lần là đủ rồi!”
Tô Hiểu tức giận chỉ thẳng vào mũi anh ta mắng: “Đồ thần kinh! Dẫn theo Sơ Nguyệt của anh cút đi cho khuất mắt, đừng đến đây làm chướng mắt chúng tôi!”
Cô ấy vừa nói vừa xô đẩy, Cố Hoài bị cô ấy đẩy một cái, đụng phải ly rượu.
Rượu lẫn đá viên đổ ập lên đùi, Chúc Nhan bị lạnh đến mức rùng mình, lập tức hoàn hồn.
Tô Hiểu vội vàng giúp cô phủi đá viên, lấy khăn giấy lau váy cho cô: “Xin lỗi, Chúc Nhan mình không cố ý...”
Chúc Nhan bất đắc dĩ cầm lấy khăn giấy: “Không sao, để mình tự lau.”
Cô ngước mắt lạnh nhạt liếc nhìn Cố Hoài, lạnh lùng nói: “Chuyện giữa tôi và Lục Đình Sâm, không cần anh xen vào, anh còn chưa đi sao?”
Cố Hoài phẫn nộ giơ tay lên, nhưng rốt cuộc không nỡ ra tay với phụ nữ, chỉ đành làm bộ làm tịch định đánh, không ngờ Mạnh Sơ Nguyệt chợt sốt ruột kéo anh ta lại.
Nhìn thế này, lại giống như Mạnh Sơ Nguyệt ngăn cản Cố Hoài ra tay.
Chúc Nhan lại hiểu rõ, Cố Hoài chỉ tiện mồm thôi, bảo anh ta ra tay đánh phụ nữ thì anh ta tuyệt đối sẽ không làm.
“Xin lỗi, tôi đưa Cố Hoài ca đi ngay đây.” Mạnh Sơ Nguyệt áy náy nói, kéo Cố Hoài đã tức giận đến mức mất hết hình tượng rời đi.
Tô Hiểu tức giận giậm chân: “Toàn lũ thần kinh gì đâu không? Cũng chỉ có cậu là tính tình tốt thôi!”
Chúc Nhan bất đắc dĩ kéo cô ấy ngồi xuống: “Hiểu, biết là thần kinh cậu còn để ý làm gì? Còn muốn ngắm trai đẹp của cậu nữa không...”
Thấy Chúc Nhan tâm trạng không tốt còn phải an ủi mình, Tô Hiểu trong lòng không dễ chịu, thu lại tính khí, lặng lẽ nắm lấy tay cô: “Ngắm chứ! Đương nhiên phải ngắm! Mình còn phải giúp cậu chọn vài anh đẹp trai nữa!”
Chúc Nhan cười: “Vậy cậu cứ chơi trước đi, mình đi nhà vệ sinh xử lý quần áo một chút.”
Xoa dịu cơn giận của Tô Hiểu, cô đi về phía nhà vệ sinh, vừa đến hành lang, đã nhìn thấy bóng dáng quen thuộc kia.
Lục Đình Sâm đang đứng trước cửa sổ sát đất nghe điện thoại, dáng người luôn cao lớn thẳng tắp lúc này hơi thả lỏng, không còn cảm giác xa cách lạnh lẽo đó, ánh hoàng hôn cũng hôn lên người anh...
Quả nhiên là người được ông trời ưu ái, nhất cử nhất động đều tỏa hào quang rực rỡ.
Cô nhìn đến mức hơi xuất thần, Lục Đình Sâm vừa vặn quay đầu lại.
Ánh mắt lạnh nhạt, giống như chưa từng quen biết.
Chúc Nhan lập tức hoàn hồn, cúi đầu lướt qua anh đi vào nhà vệ sinh.
Còn chưa xử lý xong vết rượu, một tin nhắn không cho phép xen vào đã nhảy ra.
Về nhà chính Lục gia.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
