Lúc vội vã được đưa vào bệnh viện, Chúc Nhan vẫn chưa hoàn hồn, trong đầu đều là vệt đỏ trên mặt ghế.
Mùi thuốc sát trùng gay mũi xộc vào mặt, cô ngơ ngác nhìn chiếc áo blouse trắng trước mắt, trong lòng càng thêm hoang mang bất lực.
Cô luôn không muốn đối mặt với vấn đề này, từ lúc xác nhận mang thai đến giờ, đã gần hai tháng rồi.
Đã đến lúc có thể làm phẫu thuật, nhưng cô vẫn chưa suy nghĩ kỹ, thậm chí ngay cả việc khám thai cũng giả vờ quên.
Chúc Nhan dùng sức véo mạnh vào đùi một cái, để bản thân tỉnh táo lại, “Bác sĩ, có bị sảy thai không?” Cô sụp mí mắt, run giọng hỏi.
“Cô quá lao lực, tâm lý lại u uất, mới dẫn đến dọa sảy thai. Nghỉ ngơi điều dưỡng một thời gian cho tốt, đứa bé sẽ không sao.”
Chúc Nhan mím môi, nhất thời không biết nên vui mừng hay tiếc nuối. Dù thế nào đi nữa, cô vẫn còn không gian để đưa ra quyết định.
Cô suy nghĩ có chút mất tự nhiên, chợt cảm thấy mình có phải quá máu lạnh không?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
