Ngay cả như vậy, anh vẫn thờ ơ không chút động lòng.
Người đàn ông vắt chéo hai chân, nhàn nhã tựa lưng vào sô pha, rũ mắt không nói một lời.
Rõ ràng anh đang ngồi một cách ưu nhã lịch thiệp, nhưng áp lực tâm lý của Chúc Nhan lại không giảm đi chút nào. Cô cắn môi cúi đầu, ánh mắt chỉ dám rơi trên mặt giày da của anh.
Âm thanh xung quanh cô đã nghe không rõ nữa, mỗi một phút mỗi một giây ở đây đều là sự giày vò, nhưng vì Tô Hiểu, cô không thể lùi bước.
Không biết qua bao lâu, giọng nói không nhanh không chậm của người đàn ông mới vang lên, “Nằm mơ.”
Chúc Nhan như rơi vào hầm băng, ngước mắt nhìn chằm chằm Lục Đình Sâm.
Lục Đình Sâm cũng nhìn cô, trong lòng càng thêm lạnh nhạt.
Lúc cầu xin người khác thì khúm núm hèn mọn, một khi thất bại liền trở mặt không nhận người, người phụ nữ này cũng thật đạo đức giả.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
