“Biết rồi, cảm ơn anh đã nhắc nhở.”
Vết sưng đỏ đã xẹp, trên mặt cũng không còn đau nữa. Cô theo bản năng sờ mặt, chạm vào chỗ hơi gồ lên đó, mất tự nhiên lên tiếng, “Hôm qua bị muỗi đốt, ngứa quá gãi một cái, không ngờ lại làm xước da.”
Tô Hiểu khoanh tay, sắc mặt không vui nhìn cô, “Chúc Nhan, cậu có biết dáng vẻ nói dối của cậu thực sự rất vụng về không?”
Chúc Nhan sững người, lúng túng vò tóc, “Có sao?”
Tô Hiểu sáp lại gần cô, chằm chằm nhìn vào mặt cô xem đi xem lại, “Chúc Nhan, có phải có người bắt nạt cậu rồi không?”
“Không có.” Chúc Nhan lùi lại một bước, xoay người đi rót nước cho cô ấy, né tránh ánh mắt của Tô Hiểu.
Dù thế nào đi nữa, cô không thể để Tô Hiểu biết chuyện này. Nếu không, với tính khí của Tô Hiểu, chắc chắn sẽ thực sự đi tìm Lục lão thái thái, đến lúc đó mọi chuyện sẽ không thể cứu vãn được nữa.
Chúc Nhan đưa một ly nước ấm cho cô ấy, chặn miệng Tô Hiểu lại, “Đúng rồi, Phương Nhã thế nào rồi? Dạo này mình bận quá, không có thời gian qua thăm cô ấy.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
