Mãi không nhận được hồi âm, hàng chân mày Mạnh Sơ Nguyệt khẽ nhíu lại.
Ả và Lục Đình Sâm đã hẹn hôm nay cùng đi xem triển lãm hoa. Ả đã đến nơi rồi, nhưng mãi vẫn không thấy bóng dáng Lục Đình Sâm đâu.
Gọi điện không nghe, nhắn tin cũng không trả lời. Trong lòng Mạnh Sơ Nguyệt lờ mờ dâng lên cơn giận, ả vươn tay ngắt một cụm hoa Ngu Mỹ Nhân, những cánh hoa lả tả rơi xuống.
[Tổng tài đang ở Lục Thị.] Vương Kiệt thành thật báo vị trí của Lục Đình Sâm.
Tiếng cậu ta trả lời tin nhắn, tự nhiên không thoát khỏi tai Lục Đình Sâm.
Lục Đình Sâm ngẩng đầu lên khỏi đống tài liệu, tiện miệng hỏi: “Cậu đang nói chuyện với ai đấy?”
“Là Mạnh tiểu thư, cô ấy đang hỏi tung tích của ngài.”
Mạnh Sơ Nguyệt?
Lúc này Lục Đình Sâm mới nhớ ra cuộc hẹn đi xem triển lãm hoa với Mạnh Sơ Nguyệt. Anh ta đứng dậy cầm lấy áo khoác, nói: “Chuẩn bị xe, đến triển lãm hoa.”
Anh ta mở điện thoại, quả nhiên, Mạnh Sơ Nguyệt đã gửi đến vài tin nhắn, tin nhắn cuối cùng là nói sẽ đến Lục Thị tìm anh ta.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
