Bùi Khanh khoanh tay nhìn người phụ nữ trước mặt, nhún vai.
“Được, tôi đợi cô một phút. Sau một phút, nếu cô không liên lạc được với anh ta, xin cô lập tức thanh toán tờ giấy nợ kia, đồng thời đảm bảo vĩnh viễn không quấy rối tôi nữa.”
Sắc mặt Chúc Nhan khó coi đến cực điểm. Chuông điện thoại vẫn reo, nhưng không có người bắt máy.
Cô lại gọi thêm vài lần, vẫn không có ai nghe máy. Lần cuối cùng vừa gọi đi đã bị ngắt kết nối.
Cơ thể cô run lên, hốc mắt đỏ hoe.
“Những màn kịch thế này tôi thấy nhiều rồi.” Bùi Khanh nhạt giọng nói.
Chúc Nhan nhìn cuộc gọi bị ngắt, hung hăng cấu mạnh vào đùi mình một cái để giữ bình tĩnh.
Lục Đình Sâm không giúp cô, cô phải tự dựa vào chính mình. Dù thế nào đi nữa, cũng không thể để Bùi Khanh cứ thế biến mất.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
