Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Ta không cần.” Hắn từ chối rất nhanh: “Đây là đồ nữ tử trẻ con các ngươi ăn.”
Ly Châu khịt mũi thầm khinh thường.
Một người dù có giỏi giả vờ đến đâu cũng không thể giả vờ mọi lúc mọi nơi, ít nhất về khẩu vị, Ly Châu tự tin mình vẫn hiểu rõ hắn.
“Ta và Trường Quân vừa mua nhiều quá, thật sự ăn không nổi xiên này, mà đường mạch nha bây giờ giá cao, vứt đi thì phí quá, ngươi ăn giúp ta đi.”
Bùi Chiếu Dã lúc này mới miễn cưỡng nhận lấy.
“Nương tử, ở đây có bán mèo con kìa!” Trường Quân mừng rỡ vẫy tay.
“Đâu, đâu!”
Ly Châu lập tức bị thu hút sự chú ý, quay sang nhìn những chú mèo con được đựng trong giỏ tre bên đường.
Nàng ngắm mèo con, Bùi Chiếu Dã thì ngắm nàng.
Hắn nhìn nàng đến nỗi không biết hắn đến Tương thành để làm gì nữa rồi.
Cắn một viên sơn trà bọc đường, Bùi Chiếu Dã nghĩ, vừa rồi hắn chỉ là nhất thời bị quỷ ám, quyết định của hắn sẽ không thay đổi, hôm nay chắc chắn phải tống nàng đi.
... Nhưng gửi đi buổi sáng và buổi tối cũng không khác biệt lớn lắm ha?
Hay là cứ để nàng chơi ở Tương thành một ngày đi.
Khó khăn lắm mới trốn ra khỏi nhà được mà lại bị thương, nàng đã chịu nhiều ấm ức như vậy, còn chưa được đi chơi đã bị gửi về thì cũng hơi đáng thương.
Thiếu nữ ngồi xổm bên giỏ tre, nàng đưa tay sờ đầu mèo con qua khe hở, hai mắt sáng rực lên.
“Có muốn mua không?”
Ly Châu nhìn người đàn ông ngồi xổm bên cạnh nàng.
Bùi Chiếu Dã cũng thò hai ngón tay qua khe hở sờ sờ mèo con.
Nghe lời Bùi Chiếu Dã nói, nàng rõ ràng có chút động lòng nhưng rồi lại nhanh chóng lắc đầu: “Thôi, bây giờ ta sớm tối khó lường, mua nó về cũng không chăm sóc tốt được, chi bằng để nó ở đây, có lẽ còn có thể được nhà giàu nào đó nhìn trúng, chẳng phải vẫn tốt hơn là theo ta sao?”
Bùi Chiếu Dã nói: “Nhà ngươi giàu như vậy, ở nhà không nuôi một con sao?”
Nhắc đến chuyện này, ánh mắt Ly Châu chợt tối lại.
“Có nuôi.”
Hắn liếc nhìn nàng.
Ly Châu tựa cằm vào đầu gối, chạm vào chiếc mũi ẩm ướt của mèo con: “Hồi nhỏ ta có nuôi, nó rất hoạt bát, không bao giờ cắn người, ta và các tỳ nữ đều rất thích nó, sau này, nó bị đệ đệ ta dìm chết trong ao, lúc vớt lên cũng chỉ là một cục nhỏ gầy gò. Ta cho người nung xương nó đắp thành một chiếc bình sứ, dùng sơn son vẽ hình nó lên thân bình, nhưng rồi cuối cùng chiếc bình sứ đó cũng bị đệ đệ ta đập vỡ.”
“Ta không có bản lĩnh gì, những thứ ta yêu thích luôn không giữ được, vì vậy ta nghĩ, những thứ không bảo vệ được, thà rằng ngay từ đầu đừng để nó đến tay ta thì tốt hơn.”
Nói xong, Ly Châu lại nghiêng đầu nhìn người đàn ông đột nhiên im lặng.
“Nhưng, sau này ta nhất định sẽ nuôi.”
Bùi Chiếu Dã đối diện với đôi mắt đang ánh lên một nụ cười nhạt của nàng.
“Đợi sau này chúng ta ổn định và ta có khả năng bảo vệ nó, chúng ta cùng nuôi một con.”
Chiếc chuông nhỏ treo bên giỏ tre bị gió thổi.
Leng keng một tiếng.
Bùi Chiếu Dã giật mình tỉnh táo lại.
“Đi thôi, đi thôi.”
Ly Châu đứng dậy, kéo nón lá của hắn, chỉ vào quán rượu phía sau: “Quán rượu luôn là nơi tin tức nhạy bén nhất, chúng ta vào uống một chén rượu, tiện thể hỏi thăm tin tức về hộ vệ của ta.”
Theo hướng Ly Châu chỉ, Bùi Chiếu Dã vừa nhìn đã thấy một quán rượu quen thuộc.
“... Uống rượu hại thân.”
Đợi sau này liên lạc được với Huyền Anh và y sư nàng mang theo, nàng nhất định phải cho người khám kỹ hắn, sớm điều dưỡng cơ thể hắn cho tốt!
Đến cửa quán trà, Bùi Chiếu Dã lại không đi vào.
Hắn nói hắn nhìn thấy người quen gần đó, bảo Ly Châu bọn họ vào trước, hắn sẽ đến sau.
Ly Châu không nghi ngờ gì đi vào quán trà.
Một lúc sau, Bùi Chiếu Dã chắp tay sau lưng, xoay xoay xiên kẹo hồ lô trong tay, quay đầu bước vào quán rượu vừa nãy.
“—Quả nhiên Bùi sơn chủ thủ đoạn thông thiên, nhanh như vậy đã tìm được người rồi.”
Rõ ràng bây giờ đang là giờ làm ăn tốt nhất nhưng trong quán rượu lại không có một bóng người, chỉ có một người đàn ông thân hình vạm vỡ bước ra từ sau quầy.
Bùi Chiếu Dã tựa vào cột, nói: “Người nào? Ta có hơi không hiểu lời Tề đại nhân nói.”
Sắc mặt người đối diện lạnh đi vài phần.
Tên thổ phỉ không lên được mặt bàn này lại dám ở đây giả ngu giả ngơ, đòi tăng giá.
“Bùi sơn chủ nói đùa rồi, hôm qua ngươi mới đến hỏi thăm tin tức của chúng ta, sao cách một ngày đã quên hết rồi?”
Người đàn ông vạm vỡ nghiêng người vỗ tay.
Hơn mười cao thủ nối đuôi nhau bước ra, tất cả đều mang sát ý lạnh lùng nhìn chằm chằm hắn.
“Không nhớ cũng không sao, chúng ta tự mình lấy là được.”
Cắn hết miếng sơn trà bọc đường cuối cùng xong, Bùi Chiếu Dã xoay xoay xiên tre trong tay, thầm nghĩ món đồ chơi nhỏ này quả thực khá ngon.
Khoảnh khắc tiếp theo, xiên tre dính đường xuyên thẳng qua nhãn cầu của người đàn ông đó.
Trong quán trà cách đó một con hẻm.
Ly Châu đã uống qua ba tuần trà nhưng vẫn chưa thấy bóng dáng Bùi Chiếu Dã.
“... Lâu quá, hắn không lạc đường đấy chứ?”
Trường Quân ngó nghiêng, nói nhỏ: “Công chúa, bây giờ là cơ hội tốt, ở đây người đông mắt tạp, lúc này là thời điểm tốt để chúng ta trốn thoát!”
Ly Châu nghiêng đầu nhìn hắn: “Ngươi có tiền không?”
Trường Quân: “...”
“Hay là ngươi có người có thể tìm thấy Lục Dự cho chúng ta?”
Trường Quân không nói nên lời.
Ly Châu an ủi: “Đừng căng thẳng như vậy, trước đây ngươi không phải cũng nói hắn là quân tử sao? Hắn sẽ không làm hại chúng ta đâu, tin ta đi.”
“Nhưng mà...”
“Trường Quân nói không sai.”
Ly Châu và Trường Quân cùng nhìn về phía tiểu nhị đang rót trà cho họ.
Người đó ngước mắt lên, ngũ quan đoan chính, ánh mắt nặng trĩu, chính là Lục Dự đã biệt tích mấy ngày nay.
Hắn ta nói: “Người đó rất nguy hiểm, công chúa, lợi dụng lúc này, người phải lập tức đi theo ta.”
____
Lầu hai quán trà, hai bên rèm trúc rủ xuống phân nửa, ngăn ra một góc yên tĩnh.
Đột nhiên nhìn thấy Lục Dự, Ly Châu gần như vui mừng khôn xiết.
Tuy nhiên, rất nhanh sau đó, nàng nhận ra Lục Dự vừa nói gì, bình tĩnh nói: “Không được, bây giờ vẫn chưa phải lúc.”
Chuyến đi này của nàng vốn là vì Bùi Chiếu Dã mà đến, nay tình cờ gặp lại hắn, việc rời đi không khó, cái khó là sau này sẽ không còn lý do để quay lại nữa.
Trường Quân và Lục Dự cùng lộ ra vẻ kinh ngạc.
“Công chúa nói gì thế, sao giờ lại không phải lúc...”
Ly Châu nhất thời không biết nên giải thích với họ như thế nào, nàng trực tiếp bỏ qua vấn đề này, truy hỏi: “Huyền Anh và những người khác đâu?”
Lục Dự đáp: “Ta gặp họ vào buổi chiều ngày thứ hai sau khi bị ám sát nên mới biết chuyện công chúa bị thổ phỉ núi Ngu bắt giữ. Công chúa yên tâm, họ đều an toàn, còn công chúa, Phương Tiệm và những người khác...”
Trường Quân kể lại mọi chuyện ngày hôm đó.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










