Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nói chính xác thì người này tên là Bùi Thiệu, tự Dận Chi, những người thân cận thường gọi tên tự, nàng mở miệng đã gọi Bùi Dận Chi, chắc chắn là có quan hệ không tầm thường.
Chỉ là…
Phong thần tú huệ? Tài hoa hơn người?
Hai từ này, cái tên khốn Bùi Dận Chi kia xứng với từ nào?
Hắn lặng lẽ nhìn Ly Châu.
“Ồ? Ngươi có quan hệ gì với hắn?”
Hắn thực sự quen Dận Chi!
Khóe mắt Ly Châu lập tức trào nước mắt.
Từ tối qua đến giờ, Ly Châu đã đi qua Quỷ Môn Quan mấy lần, giờ phút này nàng thấy người quen Bùi Dận Chi không khác gì cọng rơm cứu mạng.
Mặc dù nàng biết Bùi Dận Chi lúc này còn chưa quen biết nàng.
Nhưng dù không quen biết, Ly Châu cũng tin Bùi Dận Chi sẽ không làm ngơ trước một nữ tử rơi vào tay thổ phỉ, chàng nhất định sẽ cứu nàng.
Nước mắt rơi lách tách, Ly Châu vừa lau nước mắt vừa nói: “Ta với hắn…”
Nhưng nói đi cũng phải nói lại.
Bùi Dận Chi sẽ cứu nàng nhưng tên thủ lĩnh thổ phỉ khó lường trước mặt này thì chưa chắc.
Nếu nàng thành thật nói nàng chỉ quen biết Bùi Dận Chi, ngoài ra không có quan hệ gì khác, thậm chí Bùi Dận Chi còn không quen biết nàng — hắn có sẵn lòng phái người đưa nàng đi một chuyến không?
“Ta là vị hôn thê của chàng.”
Trong vòng hai hơi thở, Ly Châu đã bịa ra một thân phận.
Người kia giơ tay che nửa mặt, hổ khẩu áp vào mũi, bật ra một tiếng cười khẽ, ngắn ngủi và chế giễu.
Cuối cùng Ly Châu cũng nhận ra vì sao nàng lại thấy người này quen quen.
Mặc dù mặt nạ đã che khuất phần lớn khuôn mặt hắn, chỉ để lộ đôi môi mỏng và cằm nhưng Ly Châu vẫn nhận ra một bóng hình quen thuộc.
Hắn cười lên hơi giống Dận Chi.
Điểm khác là nụ cười của Bùi Dận Chi ôn hòa, dịu dàng, tràn đầy tình cảm.
Người này cười lên thì lại phóng khoáng tùy tiện, có vài phần chế giễu, thậm chí còn có chút tà khí khó nhận ra.
Hắn có phải là người thân của Bùi Dận Chi không?
Tim Ly Châu đập mạnh, nàng nhận ra nàng chưa từng nghĩ đến khả năng này.
Nàng chỉ biết Bùi Dận Chi là con thứ Bùi gia, đại phòng có một đường tỷ, ngoài ra nàng chưa từng nghe hắn nhắc đến hắn còn có huynh đệ tỷ muội khác.
…Có lẽ vì đối phương sống ngoài vòng pháp luật nên hắn mới tránh không nhắc đến?
Cũng không phải là không có khả năng này.
Ly Châu có chút chột dạ.
Nhưng lời nói dối đã thốt ra, giờ muốn thay đổi là không thể, nàng chỉ có thể cứng rắn đối diện với nụ cười không rõ ý đồ của hắn.
“Ngươi không tin ta?”
Hắn nghiêng người đóng hộp vàng bạc kia lại, thong thả ngồi lên nắp rương, nhấc mí mắt lên.
“Tin chứ.” Hắn cong môi: “Chỉ là không biết nương tử gia tài phong phú như vậy sao lại để mắt đến một hàn môn nhỏ bé như Bùi thị Y Lăng? Lại còn để mắt đến… Bùi Dận Chi dung mạo không mấy nổi bật đó?”
Dung mạo không mấy nổi bật?
Văn sĩ áo xám đứng bên cạnh biết rõ nội tình lại nghe đến kinh hồn bạt vía, không kìm được lén nhìn sắc mặt Sơn chủ trẻ tuổi.
Trong trại Lá Đỏ, chỉ có y và Đan Chu biết mối quan hệ giữa Sơn chủ và Bùi thị Y Lăng.
Nữ tử tự xưng là vị hôn thê của Bùi Dận Chi này vận khí quả thực quá tệ, gặp ai không gặp lại gặp phải Sơn chủ vốn dĩ không hợp với Bùi Dận Chi từ nhỏ, lần này…
“Cái thằng chim sẻ đó thì tính là cái lương duyên gì.”
Giọng điệu đột ngột thay đổi của hắn khiến Ly Châu không kịp phản ứng.
Ngay sau đó, nàng thấy người đàn ông ngồi trên rương đứng dậy, tiến về phía nàng.
Đây là lần đầu tiên họ đối mặt trực diện.
Ly Châu chợt nhận ra, người này không chỉ có nửa dưới khuôn mặt giống Bùi Dận Chi mà ngay cả chiều cao cũng cực kỳ giống.
Hắn đứng cách nàng một bước, bước đến không nhanh không chậm cho đến khi Ly Châu hoàn toàn bị bóng hắn bao phủ.
Hơi nóng tỏa ra từ cơ thể hắn cùng với cảm giác chiếm đoạt không thể nắm bắt nhưng như hình với bóng ập tới.
Cảm giác này quá quen thuộc với Ly Châu.
Cùng lúc hắn tiến lại gần, cơ thể nàng cũng khẽ run rẩy, nhưng không phải vì sợ hãi mà là vì một dự cảm sắp bùng nổ trong lòng nàng bị hắn khơi dậy.
“Ngươi…”
Đôi môi Ly Châu khẽ hé mở, nàng ngây người nhìn tên thổ phỉ trẻ tuổi từ từ tháo mặt nạ.
Dường như có một bàn tay gạt đi lớp sương mù.
Sau làn sương là đôi lông mày hơi nhếch lên bình thản của người đàn ông, đôi mắt đen thâm trầm tĩnh lặng, khóe môi ngậm một nụ cười tủm tỉm.
Sự phóng khoáng, lãng tử quen thuộc nhưng khiến người ta hoa mắt—
Hiện ra rõ ràng như vậy, ngay trước mặt Ly Châu.
Hắn móc dây đeo mặt nạ vượn dữ, chậm rãi nói: “Ta trông đẹp trai hơn hắn ta nhiều, tiểu nương tử, gả cho hắn ta… chi bằng gả cho ta đi.”
Thế giới nhất thời trở nên yên tĩnh.
Đôi môi tái nhợt của Ly Châu khẽ mấp máy nhưng nàng không nói nên lời.
Ngược lại, những tên thổ phỉ xung quanh bờ cạn nghe thấy lời này im lặng một lúc rồi hò reo ầm ĩ.
“Khiêng đi khiêng đi!”
“Sơn chủ chúng ta gia tài bạc vạn, không thiệt thòi cho tiểu nương tử đâu!”
“Ê, đâu chỉ có vậy? Sơn chủ là dung mạo thần tiên, hàng to bằng con lừa, theo Sơn chủ chúng ta, bảo đảm ngươi nửa đời sau không nhìn trúng người đàn ông thứ hai!”
“Chọn ngày không bằng gặp ngày, ngay hôm nay động phòng đi!”
Bọn cướp nhao nhao ồn ào, náo loạn như bầy khỉ.
Văn sĩ áo xám cũng trợn tròn mắt.
Nhưng rất nhanh sau đó, y như hiểu ra điều gì, hơi bất lực liếc nhìn Sơn chủ.
“…”
Ly Châu không quan tâm đến những ánh mắt xôn xao này.
Nàng nhắm mắt lại rồi mở ra: “Ngươi nói cho ta biết trước, ngươi tên gì?”
Sự trấn tĩnh của nữ tử nằm ngoài dự liệu của đối phương.
Hắn nhìn nàng một lúc, cười như không cười hỏi: “Thật sự bằng lòng gả cho ta?”
“Tên, ngươi.”
Ly Châu hỏi từng chữ một.
Ánh mắt đối phương nhìn nàng trở nên có chút kỳ lạ.
Bởi vì vẻ mặt của nàng rất bất thường.
Vẻ mặt sẵn sàng chờ đợi đó cứ như thể hắn mà trả lời sai một câu thì sẽ dẫn đến hậu quả cực kỳ đáng sợ.
Nhưng nàng chẳng qua chỉ là một nử tử mong manh yếu đuối mà thôi, có thể làm gì được hắn chứ?
Hắn đối diện với ánh mắt nàng, thản nhiên trả lời: “Bùi Chiếu Dã, Chiếu trong Chiếu đơn toàn thu(1), Dã trong Dã mã vô cương(2), nhà nghèo không có điều kiện học hành, nhà không nghèo cũng không thích đọc sách, vô tài vô đức, sống ngoài vòng pháp luật, biệt danh trên đường là ‘Sơn Trung Tiêu’, là Sơn chủ của trại Lá Đỏ ở núi Ngu này—”
(1) Chiếu đơn toàn thu: gom hết, thu hết trong một cái chiếu
(2) Dã mã vô cương: Ngựa hoang không cương (dây)
Ly Châu chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng.
Nàng không khỏi nghĩ vớ vẩn.
Những người kiếp trước chê bai xuất thân Bùi Dận Chi quá thấp kia, thực sự nên để họ nghe lời tự giới thiệu của Bùi Dận Chi hôm nay, có vậy họ mới biết, xuất thân của hắn còn có thể xuống cấp nữa!
So với hắn, Bùi thị Y Lăng ít nhất cũng từng giàu có.
Ôi, không đúng.
Bây giờ hắn không tên là Bùi Dận Chi nữa.
“Bùi Chiếu Dã.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










