"Tại sao ta phải cảm thấy khó chịu?" Lương Nguyệt thầm nghĩ, đâu phải ai cũng giống như Mã Văn Tài, dục vọng chiếm hữu đối với bất cứ thứ gì đều mạnh đến mức biến thái.
Vương Lam Điền bên cạnh sau khi hiểu ra thì càng thêm đau khổ, lại không dám nói lớn tiếng, chỉ lầm bầm trong miệng: "Ngươi trực tiếp bóp nát bánh bao của Lương Việt là được rồi, cần gì phải cướp của ta?"
Còn Lương Nguyệt ăn xong miếng bánh cuối cùng, nói: "Hơn nữa, trước đây đại ca còn tưởng ta chảy máu cam là vì nóng trong người, còn ngày nào cũng sắc thuốc cho ta uống đấy. Bây giờ Anh Đài bị bệnh, huynh ấy đi chăm sóc Anh Đài chẳng phải là chuyện nên làm sao?"
"Đủ rồi!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)