“Trương Huyền Uẩn chết rồi!!”
Một người hớt hải xông vào đại sảnh tửu lâu ở Ba Quận, vừa chạy vừa hét toáng lên.
Cả sảnh lập tức im phăng phắc, những người đang uống rượu trò chuyện đều đồng loạt quay ra nhìn về phía cửa.
“Vớ vẩn.” Có người nặng nề đặt chén rượu xuống bàn, giọng đầy nghi ngờ: “Tên nữ ma đầu đó hung ác chẳng kém gì sư tôn mình, sao có thể chết dễ dàng như vậy?”
“Hừ, chắc lại là trò đùa của nữ ma đầu thôi, cố ý tung tin giả để trêu chọc thiên hạ, tâm tư hiểm độc đến cực điểm!”
Người trong đại sảnh liếc nhìn nhau, không ai uống rượu nữa, cơm cũng chẳng thèm ăn, vứt đũa xuống chạy ào ào lên tầng hai.
Chỉ trong vài hơi thở, tầng dưới trống không, ngoài ông chủ tửu lâu ra thì ngay cả tiểu nhị chạy bàn cũng chen ra lan can tầng hai hóng chuyện.
“Thấy chưa?” Gã thanh niên lúc nãy chỉ tay về phía làn khói đen với vẻ mặt đắc ý: “Đấy là Ứng Linh Sơn mà nữ ma đầu chiếm cứ đó. Tối qua bị thiêu suốt một đêm, giờ cháy thành tro rồi.”
“Đốt hay lắm!” Có người đập mạnh vào lan can, ngoảnh lại hỏi: “Không biết người nào thay trời hành đạo, cứu sinh linh bốn cõi?”
“Dĩ nhiên là đồ đệ của nàng rồi, Tạ Tử Yếm, Tạ tiên sư!” Gã thanh niên bị vây chặt bởi ba lớp trong ba lớp ngoài hăng hái kể, nước bọt bay tứ tung: “Nghe nói hắn mượn cớ thành thân, liên thủ với các tiên sĩ của Đường Khê Vô Cực Môn để đại nghĩa diệt thân!”
“Mà nữ ma đầu kia cũng ghê gớm thật đấy, cây roi hoa đào trong tay nàng ta đánh vun vút, làm bị thương không ít tiên sĩ danh môn. Nhưng dù nàng ta có hung hãn đến mấy, cuối cùng vẫn bị chính đồ đệ của mình bắn xuyên tim.”
“Hơn nữa Tạ tiên sư còn dùng Diệt Thần Tiễn, loại tên có thể khiến tu sĩ hồn phi phách tán, vĩnh viễn không thể đầu thai chuyển kiếp. Sau khi nữ ma đầu chết, Tạ tiên sư liền châm lửa đốt sạch Tiêu Dao Tiên Phủ chết tiệt ấy!”
Một thư sinh dáng vẻ nho nhã đứng bên cạnh phe phẩy quạt, chốt lại một câu: “Nói vậy thì nữ ma đầu chẳng những chết trong tay chính đồ đệ mình, còn bị hồn phi phách tán, xương cốt nghiền nát, ngay cả sào huyệt cũng bị thiêu sạch?”
Lời vừa dứt, hiếm khi mọi người lại im lặng trong chốc lát. Mãi lúc lâu sau mới có người lí nhí lên tiếng: “Chuyện này... chẳng phải đại nghịch bất đạo sao? Làm vậy với một nữ nhân, có phải... hơi thảm quá rồi không?”
“Thảm? Ngươi có biết Trương Huyền Uẩn đã làm những gì không?” Gã thanh niên kia giận dữ nói tiếp: “Đám đệ tử trong Tiêu Dao Tiên Phủ đều là nàng ta cướp về từ khắp nơi. Hễ ai có dung mạo khá một chút là chẳng thoát được tay nàng. Hơi trái lời là bị cắt lưỡi móc não.”
“Hừ, nàng ta không chỉ dựa vào chút tu vi để giết chóc, cướp bóc, mà còn dám nảy sinh tà niệm với đồ đệ của chính mình... Phì! Quá đỗi vô sỉ!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




