Hai người vừa bước vào đã thấy Tạ Uyển Ninh dẫn theo hai kiến trúc sư cầm iPad đứng giữa sảnh chỉ trỏ liên hồi, xem ra đang nóng lòng muốn đòi lại cửa hàng để cải tạo thành studio của mình.
"Tạ Uyển Ninh, cô tới đây làm gì?" Khâu Nguyệt Tiên vừa trông thấy Tạ Uyển Ninh, lửa giận lập tức bốc lên.
Cha của Tống Khanh Dư từng là đầu bếp của nhà họ Lục, còn cha của Tạ Uyển Ninh là tài xế. Khi đó, hai gia đình cùng sống trong khu ký túc xá nhân viên của nhà họ Lục, quan hệ rất tốt. Mẹ của Tạ Uyển Ninh bỏ đi theo người khác từ khi cô ta còn nhỏ, cô ta sống với cha. Khâu Nguyệt Tiên thấy cô ta tội nghiệp, hay mang đồ ăn thức uống đến cho cô ta. Lần đầu Tạ Uyển Ninh có kinh nguyệt, cũng là Khâu Nguyệt Tiên dẫn đi mua băng vệ sinh.
"Dì nói vậy nghe khó lọt tai quá." Tạ Uyển Ninh ấm ức: "Năm đó là con quen với Ngạn Xuyên trước, sau đó con vừa mới ra nước ngoài, Khanh Dư đã cưới anh ấy, rốt cuộc ai mới là người chen ngang?"
"Ra nước ngoài trước rồi người ta cưới sau? Thật vớ vẩn, khi họ kết hôn cô đã ra nước ngoài được một năm rồi! Hơn nữa lúc cô đi, cô và Lục Ngạn Xuyên đã chia tay, chia tay nghĩa là gì? Là anh ta độc thân con gái tôi cưới một người độc thân đã một năm có gì sai? Còn cô, cô quay về nước, lén lút dây dưa với Lục Ngạn Xuyên, lúc đó anh ta vẫn còn là chồng người ta! Cô chính là hồ ly tinh phá hoại gia đình người khác!"
Hai người còn đang cãi vã thì Lục Ngạn Xuyên từ ngoài bước vào.
Anh ta thấy Khâu Nguyệt Tiên đã được thả, cũng không giấu được vẻ kinh ngạc.
"Dì à, dì đừng kích động, giữa con và Ngạn Xuyên không như dì nghĩ đâu, chắc chắn có hiểu lầm, chúng ta có gì từ từ nói, đừng để ảnh hưởng sức khỏe." Tạ Uyển Ninh thấy Lục Ngạn Xuyên đến, lập tức làm bộ làm tịch muốn đỡ Khâu Nguyệt Tiên.
"Đừng chạm vào tôi!"
Khâu Nguyệt Tiên hất tay Tạ Uyển Ninh ra. Rõ ràng bà chỉ dùng chút lực, vậy mà Tạ Uyển Ninh lại loạng choạng ngã ngồi bệt xuống đất.
"Uyển Ninh!" Lục Ngạn Xuyên hốt hoảng lao tới đỡ Tạ Uyển Ninh dậy: "Em không sao chứ?"
Tạ Uyển Ninh rưng rưng lắc đầu: "Em không sao."
Thấy cô bị ấm ức còn cố chịu đựng, Lục Ngạn Xuyên không khỏi đau lòng. Anh ta quay sang nhìn Tống Khanh Dư: "Tống Khanh Dư, chuyện hôm qua ở quán bar tôi còn chưa tính sổ với cô, hôm nay cô lại xúi mẹ cô đến gây chuyện?"
Tống Khanh Dư còn chưa kịp lên tiếng, Khâu Nguyệt Tiên đã chắn trước mặt cô, bảo vệ con gái.
"Lục Ngạn Xuyên, anh nổi giận với con gái tôi cái gì? Cậu đúng là đồ vong ân phụ nghĩa. Bốn năm trước, khi Tạ Uyển Ninh bỏ cậu đi du học, cậu ngày nào cũng mượn rượu giải sầu đến nửa sống nửa chết, là ai bỏ hết công việc để chăm sóc cậu ? Là con gái tôi!" Khâu Nguyệt Tiên đau đớn: "Là con gái tôi đã kéo cậu ra khỏi vực thẳm!"
"Cô ta cố tình lấy lòng tôi, chẳng phải để cưới vào nhà họ Lục sao?" Lục Ngạn Xuyên nói từng chữ như dao cứa.
"Ba năm làm dâu nhà họ Lục, cô ấy được gì? Cuối cùng chỉ đổi lại ba năm thanh xuân và hai bàn tay trắng!"
"Hai bàn tay trắng? Ly hôn rồi Tống Khanh Dư còn lấy được cả căn hộ Lam Viên, cô ta không nói với dì à? Một căn Lam Viên ít nhất cũng đáng giá chục triệu, ba năm qua cô ta chẳng cống hiến gì cho nhà tôi, vậy mà lấy được chục triệu vẫn chưa đủ? Mẹ con các người đúng là tham lam!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)