Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Luận Về Cách Công Qua Đường Thượng Vị Chương 10:

Cài Đặt

Chương 10:

Đêm hôm trước lăn lộn đến tận nửa đêm, sáng hôm sau Kê Lâm Hề vẫn thần thanh khí sảng mà dậy sớm. Dù trời rét cắt da, hắn cũng chẳng thấy lạnh, máu trong người đều sôi sục.

Lấy cớ "đi hóng gió", hắn lượn khắp phủ, mong tình cờ gặp được mỹ nhân công tử. Đáng tiếc đi hết một nén hương, đến cái bóng cũng chẳng thấy.

Mãi đến bữa sáng, hắn mới lại được nhìn thấy người hắn ngày đêm tơ tưởng.

Mỹ nhân công tử mang theo vài phần bệnh khí, ngồi trong ghế, bên cạnh là lão nô hầu hạ cẩn thận, chỉ ngồi thôi mà cũng phải chống tay, đủ thấy ở nhà được nuông chiều đến mức nào.

Xem ra sau này cưới về, bổn thiếu gia đây cũng phải học theo lão nô kia, hầu hạ nương tử mới được.

Kê Lâm Hề vừa nghĩ vừa tự thấy ngọt tận tim, ánh mắt không tự chủ rơi xuống bàn tay của mỹ nhân công tử, trắng nõn như ngọc, ngón dài khớp rõ, đầu ngón hồng hồng tựa cánh đào.

Quả là "thủ như thủy thượng nhu ti, phu như ngọc thượng ngưng chi". Nếu cắn thử một miếng, liếm một lượt, nhất định.

Hắn vô thức nuốt nước bọt.

Ngay lúc ấy, mỹ nhân công tử bưng chén trà, uống xong liền buông tay, tay áo vừa khéo che mất bàn tay, khiến hắn nhìn không rõ nữa.

Vương lão gia cười khan: "Đúng, đúng, hắn tên Sở Hề, biết đôi chút đạo thuật. Hai vị công tử nếu thấy buồn, có thể gọi hắn tới hầu chuyện giải sầu."

Hôm qua còn bàn với Yến Hoài phải tìm cách tiếp cận tên giả đạo sĩ này, không ngờ hôm nay Vương lão gia đã tự dâng cơ hội tận miệng.

Sở Úc cúi mắt, khẽ cong môi. Phải khen Vương lão gia ngốc nghếch, hay quá tự tin đây?

Nói cho cùng cũng chẳng phải Vương lão gia ngu muội, lại càng không phải Vương lão gia tự cao, chỉ là lão đã dặn dò Kê Lâm Hề từ trước chuyện về Quân Tử Hiên hay ma quỷ gì đó, nửa chữ cũng không được hé ra, huống hồ là chuyện nhi tử mình hại chết một cô nương.

Lão tin rằng Sở đạo trưởng không phải hạng người lắm lời sau khi đã được căn dặn, huống chi bảy nghìn lượng ấy đến giờ vẫn chưa lọt vào tay đạo trưởng.

Sở Úc thoáng lộ ra vẻ hứng thú, cong môi cười: "Ồ? Đạo môn thuật pháp?"

Y vừa mỉm cười vừa nhìn Kê Lâm Hề, giọng nhẹ tựa gió xuân: "Không biết trong núi, y, tướng, mệnh, bốc – năm thuật huyền học ấy, công tử đây tinh thông mấy môn?"

Nụ cười ấy như gió xuân khẽ thoảng, giọng nói càng tựa tiếng tiên rót thẳng vào tai, khiến trái tim người ta cũng hoá thành dây đàn mặc y khảy động.

Cái gã hạ lưu không biết xấu hổ như Kê Lâm Hề, chỉ vì ánh mắt của mỹ nhân công tử nhìn qua và tiếng tiên trong miệng y, thân thể đã chẳng còn chút liêm sỉ mà căng cứng cả lên. Thế nhưng đôi mắt hắn vẫn dán chặt lên người Sở Úc không rời, trông ngay thẳng vô cùng, nhưng trong đáy mắt lại ẩn chứa dã tính xâm lược: "Tại hạ bất tài, chỉ hơi am tường tướng, mệnh và bốc."

"Thông thạo ba môn ấy, xem ra đạo trưởng cũng có chút tu hành." Sở Úc nói, rồi cụp mi mắt, khẽ nhấp ngụm trà.

Từng món sơn hào hải vị được bưng lên, chỉ để khoản đãi hai vị quý nhân đến từ kinh thành. Vương lão gia sai người làm hẳn mười tám món, lại không biết việc này rơi vào mắt Sở Úc, khiến ý cười trong đôi mắt nàng nhạt đi vài phần.

"Phải rồi, Vương công tử đâu? Sao không thấy đến hầu khách?" Sở Úc hỏi, như vô tình.

Vương phu nhân nghe vậy, vành mắt đỏ hoe, lấy khăn chấm chấm nước mắt, đáp: "Cẩn Chi tối qua nhiễm phong hàn, sợ lây bệnh cho hai vị quý nhân nên để nó ở viện riêng, lát nữa sẽ có người mang cơm sang cho nó."

Kỳ thực là tối qua nhi tử bà lại chảy máu một bát nữa, thân thể thực sự chịu không nổi, chỉ có thể nằm bồi dưỡng trên giường. Hơn nữa Vương phu nhân quá hiểu con mình, thấy ánh mắt nó liếc nhìn quý khách, bà lo nó gây ra họa trời, không dám cho ra gặp.

Sở Úc nhìn bà giây lát, Vương phu nhân bị y nhìn đến bối rối, không kìm được lí nhí: "Nhị công tử nhà họ Thẩm sao lại nhìn ta như thế?"

Sở Úc thu lại ánh mắt, dịu dàng nói: "Chỉ cảm thấy phu nhân thật thương con."

Trên đời này, phần nhiều những bà mẹ đều thương con mình. Nhưng phần nhiều cũng chỉ coi con mình là con, không coi con người ta là con, cũng chẳng coi mẹ người ta là mẹ.

Dùng bữa xong, Sở Úc hơi bệnh, bước ra ngoài dưới sự dìu đỡ của Trần công công, sắp ra đến cửa lại như chợt nhớ ra chuyện gì, quay đầu gọi tên vị đạo sĩ kia. Y vừa quay đầu, người kia đã theo sau, ánh mắt cười cợt nịnh nọt nhìn y.

Thật là dày mặt vô sỉ!

Trong lòng Yến Hoài âm trầm. Hắn đã cảnh cáo tên này, đừng nhìn những kẻ không nên nhìn, thế mà gã vẫn phớt lờ.

Sở Úc khẽ khựng lại, cũng nở nụ cười, giọng ôn hòa: "Đang định nhờ đạo trưởng xem giúp ta và Yến thế tử một quẻ, không biết đạo trưởng có rảnh không?"

Kê Lâm Hề mừng rỡ như điên!

Quá rảnh là đằng khác, cầu còn không được ấy chứ!

...

Một chiếc bàn gỗ mun đen, kèm theo mấy chiếc đôn tròn cùng loại, trên tường treo vài bức tranh thủy mặc của danh gia, bình phong che giường, bốn góc phòng đều đốt lò than đỏ rực. Vừa vào đã thấy xa hoa, Kê Lâm Hề mới biết Vương lão gia đúng là biết phân biệt đối xử, phòng khách của hắn trống huếch, lò than cũng chỉ đốt một góc, còn nơi này thì lộng lẫy vô cùng.

Hắn vừa thấy bực vì đãi ngộ bất công, vừa nhìn mỹ nhân công tử, lập tức thấy mọi thứ đều đáng giá. Mỹ nhân xuất thân cao quý tất nhiên xứng đáng hưởng điều tốt nhất. Nếu hắn có quyền có thế, chắc chắn sẽ dâng tặng y những thứ còn tốt hơn, chỉ mong mỹ nhân cảm động mà để hắn được ôm hương thơm ngào ngạt kia vào lòng.

Bên ngoài, Trần công công đứng canh. Yến Hoài ôm kiếm ngồi đó, đôi mắt lạnh lẽo như sấm chớp, lườm Kê Lâm Hề đầy hăm dọa.

Sở Úc chỉnh lại tay áo, nói: "Muốn nhờ đạo trưởng xem giúp một quẻ."

"Xem tiền đồ của ta thế nào?"

Kê Lâm Hề đảo mắt một vòng, ra vẻ đạo mạo, chìa tay: "Xin công tử đưa tay, để tại hạ xem."

"Đưa tay?"

"Đúng vậy." Kê Lâm Hề gật đầu, nghiêm nghị: "Xem mệnh phải nhìn đường vân trong lòng bàn tay, sờ xương cốt, kết hợp với bát tự mới chuẩn được."

Nói về gan to mật lớn không sợ chết, thiên hạ này khó ai qua được Kê Lâm Hề. Bởi hắn luôn tin kẻ nhát gan thì chết đói, kẻ gan lớn mới no.

Giờ đây, mỹ nhân xinh đẹp ấy đang ở ngay trước mắt, chỉ một bước tay là chạm tới, bắt hắn an phận làm quân tử, sao có thể?

Hắn mà không nắm lấy bàn tay mềm mại kia, tha thiết cầu xin, đã là nhẫn nhịn lắm rồi!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc