“Anh, bọn em đến rồi.”
Châu Hoài Cẩn ở trong văn phòng đã nghe thấy tiếng Châu Hoài Dục gọi anh từ ngoài cửa.
Sau đó cửa văn phòng tổng giám đốc bị đẩy ra, ba người Châu Hoài Dục, Thẩm Lễ và Hàn Già Vận từ ngoài cửa bước vào, xếp thành một hàng đứng trước bàn làm việc của Châu Hoài Cẩn giống như học sinh.
Hàn Già Vận và Thẩm Lễ lén lút liếc nhìn Diệp Khanh Thư đang bày biện bàn làm việc ở bên cạnh, những thứ trên chiếc bàn đó hoàn toàn không ăn nhập gì với bố cục của căn phòng làm việc này.
Quả nhiên quan hệ của hai người không hề tầm thường!
“Chúng ta ra ghế sô pha đằng kia ngồi nói chuyện.” Châu Hoài Cẩn chỉ về phía ghế sô pha tiếp khách ở một góc khác trong văn phòng.
Diệp Khanh Thư dừng động tác trên tay, bước đến bên cạnh đẩy xe lăn của Châu Hoài Cẩn, chuẩn bị đẩy cả người lẫn xe đến cạnh ghế sô pha tiếp khách.
“Diệp tiểu thư, không cần đẩy đâu.” Châu Hoài Cẩn không ngờ Diệp Khanh Thư lại đến đẩy xe lăn của anh, hơn nữa còn đẩy anh đi một cách vô cùng nhẹ nhàng, nhưng bản thân anh lại không hề có chút chuẩn bị nào, vội vàng ngăn cản, “Cái này là xe điện.”
Hàn Già Vận và Thẩm Lễ lúc này mới phát hiện ra Châu Hoài Cẩn lại đang ngồi xe lăn.
“Anh ba, chân của anh hôm qua chẳng phải vẫn còn khỏe mạnh sao? Hôm nay sao lại…”
“Anh ba, sao anh lại ngồi xe lăn rồi? Hôm qua xảy ra tai nạn gì sao?”
Thẩm Lễ và Hàn Già Vận đồng thanh quan tâm đến đôi chân của Châu Hoài Cẩn.
Giọng điệu Châu Hoài Cẩn nhẹ nhàng: “Không có chuyện gì đâu. Chân dạo này vẫn luôn có chút bệnh vặt, bác sĩ khuyên phần lớn thời gian nên dùng xe lăn để di chuyển.”
Kể từ khi đôi chân dần dần bị liệt, Châu Hoài Cẩn gần như hoàn toàn tuyệt giao với việc xuất hiện trước công chúng, một vài lần hiếm hoi lộ diện cũng là với dáng vẻ đôi chân khỏe mạnh. Cho nên ngoại trừ người nhà họ Châu và bác sĩ đã ký thỏa thuận bảo mật, không có mấy người biết đôi chân của anh đã bị liệt.
“Những lời tôi sắp nói tiếp theo đây có thể các vị sẽ thấy khó tin, nhưng hãy nghe trước rồi hẵng thắc mắc.” Giọng điệu Diệp Khanh Thư nghiêm túc.
Châu Hoài Dục hùa theo: “Những lời đàn chị sắp nói tiếp theo đều là sự thật.”
“Hàn Già Vận, cô đang bị đào hoa sát quấn thân. Hai người họ chịu ảnh hưởng từ đào hoa sát của cô nên sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng.”
“Hả?”
“Hả?”
Hàn Già Vận mang vẻ mặt khó tin, Thẩm Lễ thì ngơ ngác không hiểu gì.
Lúc này Châu Hoài Dục trong ba người ngược lại tỏ ra bình tĩnh hơn nhiều, cậu ta đã được chứng kiến sự lợi hại của Diệp Khanh Thư rồi, cho dù Diệp Khanh Thư có bay lên trước mặt cậu ta thì cậu ta cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý rồi.
“Đàn chị của tôi biết Huyền học, những chuyện này đều do đàn chị tính ra được.” Châu Hoài Dục với tư cách là nhà tiên tri biết trước những chuyện này so với hai người kia, lúc này hận không thể dành ra vài tiếng đồng hồ để giới thiệu tường tận về bản lĩnh của Diệp Khanh Thư, “Hai người đừng không tin, đàn chị của tôi còn biết vẽ bùa cách không nữa, ngầu bá cháy luôn.”
“Chuyện này thực sự hơi khó chấp nhận.” Sắc mặt Thẩm Lễ cứng đờ, lại quyết định tự thuyết phục bản thân tin thử xem sao, “Tôi sẽ cố gắng chấp nhận.”
“Tôi trước nay chỉ tin vào khoa học, tôi không tin.” Hàn Già Vận chuyển ánh mắt cầu cứu sang Châu Hoài Cẩn, “Anh ba, anh không quản sao? Chuyện này điên rồ quá rồi.”
“Ban đầu em cũng không tin, nhưng rất nhanh đã bị đàn chị vả mặt. Hôm qua em…” Châu Hoài Dục bị Diệp Khanh Thư cưỡng chế khóa mõm.
“Còn nói nhiều hơn cả tôi, để tôi nói trước.”
Hàn Già Vận nhìn thấy ánh sáng nhạt vừa lóe lên từ kẽ tay Diệp Khanh Thư, lại tưởng là mình hoa mắt, thăm dò hỏi: “Đây là diễn kịch, đúng không?”
Châu Hoài Cẩn khẽ lắc đầu: “Để Diệp tiểu thư nói hết đã.”
Châu Hoài Dục ngay từ lúc không phát ra được âm thanh đã biết là do Diệp Khanh Thư bắt cậu ta ngậm miệng lại rồi, nhưng tay cậu ta không rảnh rỗi, dùng điện thoại gõ ra dòng chữ “Đàn chị của tôi thực sự biết Huyền học”, sau đó đưa điện thoại cho hai người họ xem.
Diệp Khanh Thư đưa tay tịch thu điện thoại của Châu Hoài Dục: “Hàn Già Vận, 3 tháng gần đây cô có một kẻ theo đuổi cuồng nhiệt, cô không hề thích hắn ta, và cũng từng từ chối hắn ta. Nhưng đối phương sau khi bị cô từ chối vẫn tiếp tục gửi cho cô những tin nhắn bày tỏ tình cảm, hơn nữa còn xuất hiện trước mặt cô với tần suất thường xuyên hơn. Cô cân nhắc đến việc công ty nhà cô dạo này đang cùng đối phương thúc đẩy một dự án, cô nể chút tình mặt mũi này, cho nên vẫn luôn không xóa kết bạn với đối phương. Cô còn thường xuyên cảm thấy xung quanh mình có một đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào cô, điều này cũng khiến giấc ngủ ban đêm của cô bị ảnh hưởng nhất định. Tôi tính có sai chỗ nào không?”
Hàn Già Vận từ chỗ ban đầu cảm thấy đây là trò lừa gạt, đến bây giờ đã bắt đầu tin rồi.
Một mặt là vì Châu Hoài Cẩn sẽ không rảnh rỗi đến mức thông đồng lại để trêu đùa bọn họ, cũng sẽ không đi điều tra đời tư của cô. Mặt khác Châu Hoài Dục rõ ràng là thực sự không nói được nữa rồi. Quan trọng nhất là Diệp Khanh Thư quả thực đã nói trúng chuyện dạo này cô luôn cảm thấy có người theo dõi mình, có lúc còn đột nhiên cảm thấy bất an mà giật mình tỉnh giấc từ trong mộng.
“Không sai.” Hàn Già Vận thành thật trả lời.
“Thật hay giả vậy?” Thẩm Lễ nhìn vào mắt Hàn Già Vận hỏi cô.
“Nói đúng hết rồi.” Trên mặt Hàn Già Vận không có biểu cảm gì, ánh mắt nghiêm túc nhìn thẳng vào Thẩm Lễ.
“Đỉnh vậy sao?” Thẩm Lễ từ chỗ thử chấp nhận đến bây giờ đã chấp nhận hòm hòm rồi, còn có chút rục rịch muốn thử, “Vậy tôi muốn tính xem khi nào tôi kết hôn.”
“Cậu đừng vội kết hôn, vẫn là giữ mạng quan trọng hơn.” Diệp Khanh Thư dập tắt ảo tưởng của Thẩm Lễ, lại chỉ vào Châu Hoài Dục nói với Thẩm Lễ, “Phanh xe của cậu ta bị cắt rồi, nếu không phải tình cờ gặp được tôi, cậu ta có thể đã vào lò hỏa táng bị thiêu thành tro rồi. Cậu cũng xấp xỉ như vậy, trên mặt có tử khí, ngày mai cậu cũng sẽ gặp tai nạn xe hơi.”
“Ngày mai tôi sẽ bị tai nạn xe hơi! Đáng sợ vậy sao?” Thẩm Lễ rụt cổ lại.
Châu Hoài Dục vỗ vỗ Thẩm Lễ, sau đó gật đầu lia lịa với cậu ta để biểu thị chuyện này là thật.
“Chuyện này có liên quan đến đào hoa sát, tôi cần một bức ảnh chưa qua chỉnh sửa của người đó, tôi mới có thể tính ra chính xác hơn kế hoạch của hắn ta, cũng như toàn bộ quá trình phạm tội của hắn.”
Hàn Già Vận lập tức lấy điện thoại của mình ra lục tìm lịch sử trò chuyện: “Tôi nhớ hắn ta từng gửi cho tôi ảnh chụp căn cước công dân của hắn.” Sau đó đưa điện thoại cho Diệp Khanh Thư xem.
“Tại sao hắn ta lại gửi ảnh căn cước công dân cho cô?” Thẩm Lễ không hiểu.
“Lần đầu tiên tôi từ chối hắn ta với lý do là tôi không thích người lớn hơn tôi quá nhiều tuổi, trên 5 tuổi là 0 cân nhắc, như vậy giao tiếp sẽ có khoảng cách thế hệ. Hắn ta gửi căn cước công dân của hắn qua, khăng khăng muốn chứng minh khoảng cách tuổi tác giữa hắn và tôi chỉ có bốn năm mười tháng.” Hàn Già Vận nhớ lại đều là cảm giác khó chịu vì bị quấy rầy, cô đảo mắt, “Tôi cũng cạn lời luôn, đã nói là có khoảng cách thế hệ rồi, mà nói tốt nói xấu gì cũng không hiểu.”
“Đặng Thâm, 27 tuổi, tuổi thơ phải chịu tổn thương nghiêm trọng từ gia đình, dẫn đến việc hắn ta khi còn trẻ đã nảy sinh tâm lý đề phòng cực kỳ mạnh mẽ đối với người khác cũng như chán ghét việc người khác phản bội hắn. Ví dụ cụ thể là bố mẹ yêu thương những đứa trẻ khác hơn, bạn bè có những người bạn khác tốt hơn cũng như người hắn thích không thích hắn mà lại thích người khác, những điều này đối với hắn mà nói đều là sự phản bội đối với hắn. Tổn thương thời thơ ấu lại khoác lên cho hắn một lớp mặt nạ giỏi ngụy trang, cho nên trong mắt mọi người hắn là một người khá tốt, nhưng con người này tâm lý đã vặn vẹo từ lâu rồi.”
“Tôi không thích hắn ta, mà hắn ta lại nảy sinh tính chiếm hữu rất mạnh đối với tôi, cho nên hắn ta hy vọng có thể loại bỏ những người bên cạnh có quan hệ tốt với tôi.” Hàn Già Vận suy luận theo lời Diệp Khanh Thư nói.
“Quả thực là như vậy.” Diệp Khanh Thư gật đầu, tiếp tục nói ra câu khiến cả Thẩm Lễ và Châu Hoài Dục đều sởn gai ốc, “Hơn nữa chuyện của Hoài Dục không phải là lần đầu tiên hắn ta ra tay giết người.”
“Suỵt.” Thẩm Lễ hít một ngụm khí lạnh, đồng thời dùng hai tay ôm lấy chính mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


