Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Livestream Hóng Drama, Cả Nhóm Quê Chín Mặt Chương 4

Cài Đặt

Chương 4

Hoàn Linh đi trước, phía sau là một hàng vệ sĩ cao to vạm vỡ xếp thành hình chữ nhân trông vô cùng hoành tráng, giám đốc khách sạn đi tới bị cảnh tượng này làm cho há hốc mồm.

Đây, đây là đến để gây chuyện à?

Cả khách sạn đều bị kinh động, tất cả nhân viên đều xúm lại quanh Hoàn Linh, sợ chỉ một chút sơ sẩy là sẽ trở thành hiện trường của một vụ càn quét xã hội đen.

Quét qua từng sảnh lớn, cuối cùng Hoàn Linh cũng tìm thấy Lâm Trà Trà đang khóc thút thít trong phòng VIP Hoa Khai Phú Quý.

Hoàn Linh đang định gõ cửa, nhưng các vệ sĩ lại tưởng đã hiểu ý cô, tung một cú đá trời giáng, đạp bay cánh cửa đang khép hờ.

“Rầm” một tiếng, tất cả mọi người đều kinh ngạc nhìn qua.

Hoàn Linh: “…”

“Sao không dẫn chồng đại gia của cô đến? Hay là anh ta coi thường cô? Cảm thấy mất mặt khi dẫn cô đi theo?”

“Chậc chậc, khóc cái gì? Chồng cô sờ được, bọn tôi không có tiền thì không được sờ à? Chê nghèo yêu giàu à?”

“Đừng, các người đừng chạm vào tôi…” Lâm Trà Trà che mặt: “Tôi, tôi không muốn họp lớp nữa, tôi muốn về.”

Hoàn Linh dẫn theo một đám người như một cơn lốc cuốn đến bên cạnh Lâm Trà Trà.

Sau đó…

Một cái tát văng bàn tay bẩn thỉu của gã đàn ông trung niên mập mạp ra.

Mặt Hoàn Linh không có cảm xúc: “Phu nhân, đã đến lúc về nhà rồi.”

Các vệ sĩ rõ ràng rất phấn khích, tiếng hô vang trời: “Cung nghênh phu nhân về nhà!”

Cả khán phòng im phăng phắc.

Hoàn Linh cố nén cảm giác ngón chân đang co quắp lại: “Phu nhân, tổng tài không thể rời xa cô dù chỉ một phút, cô xem có nên về không?”

Lâm Trà Trà há hốc miệng.

Hả?

Cô ta, cô ta á?

Kinh Minh nhớ cô ta đến vậy sao?

Nhưng lại thấy không đúng, mỗi lần cô ta và Kinh Minh giận nhau, Hoàn Linh đều đứng về phía cô ta, còn gọi người mẫu nam đến an ủi cô ta.

Mặc dù lần nào cô ta cũng từ chối, và Kinh Minh cũng sẽ càng tức giận hơn, nhưng, Lâm Trà Trà rưng rưng nước mắt, Hoàn Linh đều là vì cô ta mà!

Giống như hôm nay vậy!

“Đi đâu mà đi?” Gã đàn ông trung niên mập mạp bị tát một cái đập bàn đứng dậy: “Đánh tao rồi còn muốn đi?”

“Cũng được.” Hoàn Linh gọi 110: “Vậy báo cảnh sát đi, quấy rối tình dục, gây rối trật tự, giam giữ người trái phép…”

Không đủ tiền gọi người mẫu nam, chẳng lẽ còn không thuê nổi luật sư sao?

Gã đàn ông trung niên béo ngậy: “?”

“Vừa rồi tôi chỉ đùa với Lâm Trà Trà thôi.” Gã đàn ông trung niên mập mạp bình tĩnh lại ngay lập tức: “Đúng không? Lâm Trà Trà, cô sẽ không để ý chứ?”

Lâm Trà Trà theo phản xạ định rưng rưng nói không để ý.

“Phu nhân không để ý, nhưng tổng tài của chúng tôi để ý.” Hoàn Linh khẽ hất cằm: “Anh tên gì, làm nghề gì, ở công ty nào?”

Nghe vậy, gã đàn ông trung niên mập mạp cảnh giác hỏi: “Cô định đến công ty tôi khiếu nại tôi à?”

“Tất nhiên là không.”

Gã đàn ông trung niên mập mạp đang định mỉm cười thì nghe thấy Hoàn Linh cười nói: “Trời lạnh rồi, tổng tài của chúng tôi sẽ cho anh phá sản.”

Lâm Trà Trà hoảng hốt kéo tay áo Hoàn Linh, muốn nói rằng với vị trí của cô ta trong lòng Kinh Minh, anh ta sẽ không bao giờ lãng phí tâm trí vì cô ta.

Gã đàn ông trung niên mập mạp nhìn ra điều gì đó, cười cợt nói: “Sợ quá đi, có giỏi thì cứ làm đi! Còn trời lạnh phá sản, đọc nhiều tiểu thuyết não tàn quá rồi à?”

“Chờ một chút!” Hoàn Linh mở điện thoại, đọc y như trong sách: “Triệu Ngọc Trụ, người Tam Xoa, thành phố A, làm việc tại công ty buôn bán vật liệu xây dựng Tiểu Lý của anh rể, công ty này trốn thuế, làm giả sổ sách tài chính, nghiệp vụ chính là đưa công nhân xây dựng ra nước ngoài mổ cướp nội tạng…”

Triệu Ngọc Trụ kinh hãi trợn tròn mắt, lao tới định giật điện thoại, nhưng lại bị hàng chục vệ sĩ vạm vỡ vây quanh.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc