Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Livestream Hóng Drama, Cả Nhóm Quê Chín Mặt Chương 27

Cài Đặt

Chương 27

Các loại manh mối đều nằm xen lẫn trong những quả "dưa" thế này.

Có Hoàn Linh ở đây, còn sợ không phá được án sao?

Ông Trang ngoan cố đoán: "Là con của bà ta với người phụ nữ khác, rồi đổ cho thư ký Lương?"

Hoàn Linh lắc đầu.

Ông Trang: "Là con của thư ký Lương với người phụ nữ khác, gửi cho bà ta nuôi?"

Ông Trang: “?”

Các anh cảnh sát: “!”

Lại tóm được một con cá lớn!

"Tôi, không, có!" Ông Trang chối đây đẩy.

Hoàn Linh xua tay: "Phải phải phải, ông không có, cũng như ông không hề làm bản mẫu 'viên ngọc' của mình rồi treo lên tường ngắm mỗi ngày vậy… Nào, ông Trang dũng cảm ơi, ông nghĩ mấy đứa trẻ này rốt cuộc là con của thư ký Lương và ai?"

Ông Trang: “…”

Ông Trang nén cơn tức hộc máu, đoán bừa: "Thư ký của tôi."

"Sai."

"Cấp dưới nữ của tôi."

"Sai."

"Mẹ già của tôi."

"Đúng rồi!"

"Vợ của…"

Ông Trang như bị bấm nút tạm dừng, cứng đờ quay đầu lại: "Cô… vừa… nói… cái gì?"

"Chính xác, mấy đứa trẻ này đều là con của thư ký Lương và bà mẹ bảy mươi tuổi của ông đấy. Vui không?"

"Tính ra thì nhà họ Trang các người cũng chưa đến nỗi tuyệt tự tuyệt tôn đâu nhỉ?"

"Phải không, bà cụ?"

Hoàn Linh nhấc chiếc xẻng sắt nhỏ đã nhiều lần lập công, một nhát cạy tung phòng tối thứ hai ẩn sau phòng tối đầu tiên.

"Rầm" một tiếng.

Cánh cửa phòng tối ngụy trang thành bức tường đổ sập xuống.

Trong sự im lặng đến điếc tai, các nhân vật tai to mặt lớn trong giới thượng lưu thành phố A và bà cụ nhà họ Trang, người được cho là đã qua đời vào ba năm trước đang trân trối nhìn nhau.

Im lặng ba giây.

Tiếng hét chói tai xé toang không gian.

"A a a a a a a a! Là bà cụ!"

"Oan hồn bà cụ sống lại rồi, chạy mau!"

Cánh cửa sập xuống, bà cụ béo tốt đang ghé tai nghe lén trông như một con cá chép già trong hồ cá chép được cho ăn no đến mức lười cả bơi, cứ thế trợn mắt, ngây người nhìn đám đông la hét chạy tán loạn.

Mãi đến khi bị cảnh sát nhìn chằm chằm, bà cụ mới giật nảy mình, quay người định bỏ chạy thì đã bị Hoàn Linh nhanh tay lẹ mắt… túm lấy bộ tóc giả.

"Ây da, cái người trẻ tuổi này, có biết kính già yêu trẻ không hả?"

Câu nói ngang ngược quen thuộc này lập tức khiến đám đông đang tháo chạy phải khựng lại.

"Ủa, bà cụ xuống dưới rồi mà công lực chửi bới vô lý vẫn tăng lên từng ngày à?"

"Khoan đã, chỉ có ở dương gian mới cần kính già yêu trẻ thôi chứ?"

Thật sự xuống dưới rồi thì bà cụ làm sao mà cậy già lên mặt được nữa, ai ở dưới đó mà chẳng lớn tuổi hơn bà cụ.

Hoàn Linh dịu dàng nói: "Bà cụ, vẫn còn sống à?"

"Làm sao đây? Giờ thì ai cũng biết chuyện bà và thư ký Lương sinh liền ba đứa con, bị chồng phát hiện nên tức giận giết chồng rồi nhé?"

Mọi người: “…”

Không, chúng tôi không biết!

Lần đầu tiên trong đời, mọi người mới biết cảm giác suýt bị "dưa" làm cho nghẹn chết là như thế nào.

Cái gì mà bà cụ nhà họ Trang chưa chết?

Cái gì mà bà cụ nhà họ Trang ngoại tình với thư ký Lương?

Cái gì mà bà cụ già rồi còn "trổ bông" sinh liền ba đứa, lại còn mưu sát chồng mình?

Anh cảnh sát đang ghi chép thì chết lặng, cầm bút mà không biết phải viết gì.

Trong khi đó, Hoàn Linh đã hớn hở lách qua bà cụ Trang vừa "sống lại", bước vào phòng tối trong phòng tối, không chút khách sáo mở tung tủ quần áo và cả một trời nội y tình thú đổ ập xuống.

"Chà, bà cụ cũng chơi bạo quá nhỉ?"

Bà cụ Trang: “…”

Khoan đã, con nhỏ này là ai?

Cái gì mà ai cũng biết bà cụ mưu sát chồng?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc