"A a a a a Hoàn Linh cô điên rồi!"
Trang Nghiên bị đẩy vào bồn tắm hơi nóng bốc lên nghi ngút, nhưng chưa kịp nổi giận, cô ta đã sờ phải thứ gì đó trắng nõn, ấm áp, trần trụi, lại còn có độ đàn hồi của cơ bắp…
Hoàn Linh: "Sờ nhiều vào, đây là thịt trên người người trong mộng của cô đấy."
Trang Nghiên: “…”
Trang Nghiên không thể tin nổi ngẩng đầu lên, xuyên qua làn hơi nước nóng, cô ta nhìn thấy khuôn mặt đỏ ửng vì đau đớn của người tình trong mộng, thư ký Lương.
Trang Nghiên: “…”
Thư ký Lương: “…”
Ông Trang bị lơ: “…”
"A a a a a biến thái!"
"A a a a buông tay ra!"
"A a a a a đừng kéo, sắp, sắp rớt ra rồi!"
Không đợi Hoàn Linh kịp suy nghĩ xem cái gì sắp rớt, đám người theo sau đã tận mắt chứng kiến một cảnh tượng quá sức thách thức thuần phong mỹ tục.
"A a a a a!"
"A a a a a a mắt của tôi!"
"Vãi, nóng bỏng quá! Vãi, to quá! Vãi, kích thích quá!"
Các quý bà có mặt tại hiện trường lập tức sụp đổ.
Phải biết rằng, danh tiếng của ông Trang trong giới xã giao luôn rất tốt, là người trong mộng thời trẻ của đa số các quý bà.
Cũng chính vì vậy, sau khi biết ông Trang cưới con gái của người giúp việc là bà Trang, họ luôn coi thường bà Trang, còn thường xuyên tẩy chay bà ta.
Cũng may là tính tình bà Trang tốt, EQ cao, không bao giờ nịnh trên nạt dưới, nên mới dần dần đứng vững được trong giới xã giao thành phố A.
Thế nhưng, giờ phút này, tất cả mọi người đều phát điên.
"Ông Trang là người đồng tính!"
"Ông Trang cặp kè với thư ký Lương?"
"Ông Trang còn đeo cả vòng cổ? Ông Trang là người nằm dưới?"
Trong khi các quý bà sụp đổ vì không thể chấp nhận người tình trong mộng thời trẻ lại trác táng như vậy, thì các ông già trung niên đã bắt đầu đứng trên cao bình phẩm về mối quan hệ vị trí giữa người và chó.
Đầu tiên là con gái mình xông vào, sau đó là nụ cười hả hê của vợ, tiếp theo là hàng chục đối thủ trên thương trường ùa vào…
Ông Trang hoàn toàn đơ máy.
Mãi mới hoàn hồn, ông ta vội vàng đẩy thư ký Lương ra, nào ngờ vì thư ký Lương có thiên phú dị bẩm, sức bền hạng nhất, kẹt quá chặt, không những không rút ra được mà còn đau đớn rên rỉ hai tiếng.
Mọi người: “…”
Hay, hay lắm!
Họ thích!
Dù điện thoại không có tín hiệu, họ vẫn bắt đầu điên cuồng chụp ảnh.
Nghe thấy tiếng chụp ảnh liên tiếp, ông Trang và thư ký Lương lập tức hoảng loạn, nhất thời không biết nên che mặt, che chỗ dính liền hay che mặt người tình, chỉ đành bất lực gào thét: "Các người vào đây bằng cách nào? Đây là xâm nhập gia cư bất hợp pháp!"
"Không được chụp ảnh, các người đang xâm phạm quyền riêng tư của tôi!"
"Khốn kiếp, dừng lại ngay! Tôi sẽ kiện các người!"
Mọi người vừa điên cuồng chụp ảnh, vừa tranh thủ đáp lời: "Kiện đi, tôi có cả ngàn vạn, tôi sợ gì ông kiện?"
"Tiểu Vương, cậu kém quá, phấn đấu bao năm mà mới có ngàn vạn thôi à?"
"Ha ha ha các bạn già, năm nay tôi vừa chốt được mấy dự án lớn, tài sản đã vượt trăm triệu rồi, các người phải cố lên nhé!"
"Ối, lão Tiền, khá đấy, phát tài ở đâu thế? Có dự án nào hay giới thiệu đi?"
Ông Trang sắp suy sụp đến nơi: "Cái gì! Rốt cuộc các người đang làm gì vậy!"
"Bây giờ là lúc bàn chuyện làm ăn sao!"
"Dừng lại, tôi bảo dừng lại ngay!"
"Mọi người dừng lại một chút!" Hoàn Linh đồng cảm nói: "Chúng ta nên cho ông Trang và thư ký Lương thời gian để mặc quần vào, dù sao thì, có nhiều người ở đây, như vậy không lịch sự."
Cái gì gọi là không mặc quần thì không lịch sự?
Họ vừa mới làm tình xong! Ai làm tình mà còn mặc quần? Cô tưởng là làm cho có lệ à! Cảm xúc dâng trào là kéo khóa quần xuống rồi làm tới tấp? Làm xong lấy giấy lau rồi kéo quần lên mỗi người một ngả sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







