Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Livestream Hóng Drama, Cả Nhóm Quê Chín Mặt Chương 2

Cài Đặt

Chương 2

“Tôi không nói cho ông biết đâu.”

Người quản lý phía sau kinh ngạc trợn tròn mắt. Hả? Trong kịch bản đâu có đoạn này?

Câu trả lời hoàn toàn trái ngược khiến người nông dân đang kết nối ngẩn ra, còn phòng livestream thì ngập tràn dấu chấm hỏi.

Hoàn Linh: “Dù sao thì, cô ấy cũng không phải vợ ông, đúng không? Đứa bé cũng chẳng phải con ông, phải không?”

“Nói chính xác hơn, đó là người phụ nữ thứ ba mươi hai và đứa trẻ thứ một trăm bảy mươi bị ông bắt cóc.”

“Bây giờ cả thôn các người đang lùng bắt họ, đúng chứ? Lão già buôn người!”

Bên kia màn hình.

Vẻ mặt của lão già buôn người trở nên vô cùng đáng sợ.

Sao Hoàn Linh biết?

Làm sao cô có thể biết?

Chẳng lẽ có người trong thôn tiết lộ tin tức?

Ông ta làm nghề buôn người cũng đã ba bốn chục năm, chỉ vì có tuổi nên muốn giữ lại một người phụ nữ xinh đẹp làm vợ, lại còn là sinh viên đại học nữa chứ!

Nhưng không ngờ, con bé này lại cứng đầu, không chỉ tự mình trốn thoát mà còn dẫn theo cả đám trẻ dưới tầng hầm cùng bỏ trốn.

Cả thôn lão đều làm cái nghề này, con bé đó chạy thì cũng thôi đi, chỉ sợ nó chạy đi báo cảnh sát, thế thì cả thôn coi như xong đời!

Trong lúc hoảng sợ, ông ta thấy trên mạng có người livestream bói toán, tự xưng có thể tính được mọi chuyện lớn nhỏ trên đời, quá khứ tương lai, nên mới kết nối hỏi thử.

Nhưng không ngờ, cô lại tính ra cả cái nghề của thôn ông ta!

Không, không thể nào, cô không thể biết được, năm kia có người trong thôn định báo cảnh sát nhưng đều bị giết, bị chôn, xương cốt cũng đã tan hết rồi, làm sao có thể lộ ra ngoài được…

Hoàn Linh: “Thôn Vân Vụ, huyện Quan Sơn, tỉnh X, cả thôn có 338 người, à, đúng rồi, còn có 2 người đi báo tin bị giết, vậy bây giờ là 336 người?”

Lão già buôn người theo phản xạ định quỳ xuống dập đầu nhận tội, nhưng ngay lập tức ông ta nhận ra…

Cảnh sát đâu?

Liệu có cảnh sát đang xem livestream không?

Mồ hôi lạnh túa ra, lão già buôn người bật dậy định lao ra ngoài, vội vã làm đổ cả ghế, cả người kêu la thảm thiết rồi lăn một vòng.

Camera bị lệch đi, lúc này khán giả trong phòng livestream mới thấy được, nội thất trong căn nhà này lại toàn là vàng!

Cả bức tường toàn vàng, vàng óng ánh đến đáng sợ.

[Hả?]

[Cứu! Tôi đang xem một người mới ra mắt mà? Đây là cái gì vậy?]

[Ngơ luôn, vậy đây không phải kịch bản, mà là thật à?]

[Chuyện vô lý đến mức tôi lại tin là thật, báo cảnh sát rồi nhé.]

[Giả thôi phải không? Không thấy người này không chạy trốn sao? Nằm trên đất la hét rất lâu rồi kìa?]

Hoàn Linh thấy vậy, liền giải thích một cách thấu tình đạt lý…

“Bên cạnh có đặt một cây quyền trượng vàng, lúc chạy trốn chẳng may bị xiên qua háng.”

“Từ 010 biến thành 0+0, hơi đau một chút, mọi người thông cảm.”

[…]

[Tôi là con gái, tôi thông cảm kiểu gì!]

[Vãi, tôi là con trai, tôi cũng không muốn thông cảm đâu!]

[Ủa, thế chẳng phải thành trứng vàng à? Giá trị tăng vọt rồi!]

Cốt truyện ly kỳ, khúc chiết đã giúp phòng livestream của Hoàn Linh nổi bật giữa một rừng streamer khoe nhan sắc, streamer nhảy múa, streamer bói toán, số người xem online từ nghìn vượt lên vạn.

Những khán giả mới vào hiểu được đầu đuôi câu chuyện: [!]

[Kích thích quá, chỉ muốn hỏi bao giờ cảnh sát đến.]

[Rõ ràng là diễn cả, các người nghĩ streamer dám báo cảnh sát thật à?]

Hoàn Linh cười tươi như hoa: “Cảnh sát đến rồi đây này.”

Người quản lý đang điên cuồng chọc vào vai cô chết lặng. Hả? Cảnh sát? Cảnh sát đến rồi á?

Cô làm thật à?

Chỉ vài phút sau, trong lúc “trứng vàng” vẫn đang lê lết cái thân tàn, cố gắng vơ vét vàng bạc, cảnh sát mang vũ trang ở địa phương đã bao vây thôn Vân Vụ, dùng vũ lực khống chế toàn bộ thanh niên trai tráng, một cước đá bay cánh cửa vàng của “trứng vàng”, ồ ạt xông vào, đè “trứng vàng” xuống đất.

Trứng vàng: “Đừng mà! Vàng của tôi!”

Cảnh sát cũng kinh ngạc: “Hả? Không phải đang ở trong quần ông sao? Tôi giúp ông rút ra nhé?”

“Xoẹt” một tiếng, máu tươi phun như suối.

“Á á á á!”

Cảnh sát bị tiếng hét làm cho đau đầu, lại giúp ông ta cắm vào: “Lần này hài lòng chưa?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc