Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Livestream Hóng Drama, Cả Nhóm Quê Chín Mặt Chương 14

Cài Đặt

Chương 14

Tình tiết kinh điển của tiểu thuyết tổng tài bá đạo.

Tiểu bạch hoa gặp phải trà xanh thanh mai trúc mã của nam chính bá đạo, bị bắt nạt, hãm hại, oan ức và không được thấu hiểu, sau đó mặc váy dạ hội buồn bã rời đi.

Vừa hay lại lao lên xe của anh trai nam chính, nam chính bá đạo đuổi theo ra, hai mắt như muốn nứt ra.

Anh trai không chỉ cướp đi nhà họ Kinh, mà còn muốn cướp người phụ nữ của anh ta!

Anh ta hận quá!

Từ đó, mở ra cuộc đại chiến tranh đoạt ngôi vị của hai người con trai “mày chạy tao đuổi” (gạch bỏ).

Vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc này, Hoàn Linh như thần binh từ trên trời giáng xuống, nhảy lên xe của Kinh Chẩm trước một bước.

Như thể cắt ngang một vở kịch sân khấu lố bịch, Lâm Trà Trà đang lặng lẽ rơi lệ, Kinh Minh đang đuổi theo, nữ phụ độc ác Trang Nghiên đang mỉm cười đắc ý, và cả… Kinh Chẩm đang xem tài liệu trong xe, tất cả đều nhìn về phía Hoàn Linh.

Hoàn Linh: “…”

Mặt Hoàn Linh không thay đổi nói: “Xe của Tiểu Kinh tổng chỉ có thể chở Trà Trà, nên tôi đến lái xe cho Kinh tổng.”

Lâm Trà Trà sững sờ, đột nhiên nhìn về phía Kinh Minh.

Kinh Minh: “Không phải em không thích trên xe anh có mùi nước hoa của người khác sao?”

Lâm Trà Trà: “Vậy em cũng không thích Trang Nghiên xuất hiện ở nhà anh!”

Kinh Minh: “Vậy thì để cô ta đi.”

Trang Nghiên: “?”

Trang Nghiên: “!”

Điên à? Vừa rồi không phải hai người họ định xé toạc mặt nhau chia tay rồi sao?

Bị quản gia lạnh lùng mời đi, Trang Nghiên nghĩ mãi không ra kế hoạch ly gián hoàn hảo của cô ta lại thất bại như vậy sao?

Sau khi hóa giải hiểu lầm, đóa trà nhỏ và con gà trống của cô ta, tay trong tay rời đi.

Chỉ còn lại Hoàn Linh có vẻ ngoài bình tĩnh, Kinh Chẩm đang mỉm cười nhìn cô và thư ký Trương vừa giải quyết nỗi buồn trong nhà vệ sinh xong vội vã chạy đến thì phát hiện ghế lái đã bị chiếm.

Thư ký Trương: “?”

Tôi chỉ đi vệ sinh một lát, công việc đã bị cướp rồi sao?

Hoàn Linh đang định nhân cơ hội chuồn đi thì nghe thấy Kinh Chẩm nói: “Thư ký Trương, lên xe.”

Thư ký Trương: Ngồi, ngồi đâu?

Thư ký Trương với 650 điểm thi đại học đã dùng khả năng lĩnh hội đáng kinh ngạc của mình để mở cửa ghế phụ.

Thắt dây an toàn xong, thư ký Trương cẩn thận hỏi: “Tổng tài, ai lái xe?”

Kinh Chẩm cười: “Đương nhiên là vị tiểu thư đây đang nóng lòng muốn lái xe cho tôi rồi.”

Cô có vẻ hơi hoảng.

Cửa sổ xe đang mở.

Gió mang theo ánh nắng chiều thổi vào, mái tóc đen của cô ánh lên hoàng hôn, gương mặt mộc xinh đẹp nửa sáng nửa tối, hàng mày thanh tú khẽ nhíu lại, môi bị cắn đến trắng bệch, như đóa hoa trên cành bị cơn mưa vô cớ làm ướt.

Kinh Chẩm đan hai tay vào nhau, ngả người ra sau, cằm hơi hất lên: “Sao không đi?”

Chắc là anh ta bị bệnh rồi, làm khó một cô mèo xinh đẹp thế này lại khiến tâm trạng anh ta vui vẻ.

Hoàn Linh: “…”

Thật, thật sự để tôi lái sao?

Nhưng cô lấy bằng lái xong chưa từng lái xe lần nào!

Hoàn Linh cẩn thận đạp ga, thầm nghĩ, là nhân vật trụ cột của thế giới, nhân vật phản diện không thể nào chết trong tay cô được… nhỉ?

Cho đến khi…

Mười phút, hai mươi phút, ba mươi phút sau.

Kinh Chẩm mở mắt ra, từ nhà họ Kinh đến địa điểm bữa tiệc không phải chỉ có mười phút đi đường sao?

Không lẽ bị kẹt xe?

Cảm nhận được ánh mắt của Kinh Chẩm, thư ký Trương tỉnh lại trong một giây, ngẩng đầu lên nhìn, không đúng, sao cảnh vật bên ngoài có chút quen thuộc?

Cho đến khi thư ký Trương nhìn thấy biệt thự nhà họ Kinh ở phía trước.

Thư ký Trương rơi vào im lặng.

Thư ký Trương ngập ngừng nói: “Cô Hoàn Linh, chúng ta lại về đây rồi à?”

Hoàn Linh: “Đúng vậy.”

Thư ký Trương: “Nhưng chúng ta phải đến bữa tiệc của nhà họ Trang mà?”

Hoàn Linh: “Đúng vậy.”

Thư ký Trương: “Cô không biết đường à?”

Hoàn Linh: “Lúc nãy đi qua nên thấy rồi.”

Lần đầu tiên thư ký Trương phát hiện, với chỉ số IQ 650 điểm thi đại học của mình mà lại không thể giải mã được sự hợp lý trong đoạn đối thoại này, chỉ có thể với sự chuyên nghiệp của một thư ký lương ngàn vạn một năm để hỏi câu hỏi quan trọng nhất:

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc