Giang Niệm vừa ăn viên kẹo không đường mà trợ lý Mao Mao lén đưa cho, vừa ngoan ngoãn gật đầu. Đỗ Dĩnh trừng Mao Mao một cái, tịch thu viên kẹo rồi tiếp tục nói: “Nghe nói sau khi nhà vợ của Bùi Cảnh Minh biết được những việc hắn đã làm, họ đã chuẩn bị đưa hắn vào tù. Hơn nữa vụ này còn liên lụy tới rất nhiều nhân vật lớn, nên chương trình hẹn hò kia rất có khả năng sẽ bị đình quay, để tránh việc khán giả cứ nhắc lại chuyện của hắn mỗi khi xem chương trình.”
Nói đến đây, Đỗ Dĩnh lại thở dài: “Em là người mới, cơ hội xuất hiện vốn đã không nhiều. Lần này chị nhét em vào chương trình hẹn hò làm khách mời quan sát, còn tưởng nhờ ngoại hình của em có thể gây chú ý một chút. Ai ngờ lại gặp đúng vụ sụp đổ của Bùi Cảnh Minh đang được cả mạng chú ý. Bây giờ ai cũng chỉ chăm chăm theo dõi chuyện của hắn, còn ai để ý tới một người mới như em nữa.”
Điểm “đánh dấu cốt truyện” tiếp theo của Giang Niệm là nhà họ Lục – gia đình tái hôn của mẹ cô. Vì thế cô cũng chẳng lo lắng gì, cứ nằm yên làm cá mặn được ngày nào hay ngày đó.
Còn Đỗ Dĩnh thì đang tính tìm tài nguyên tiếp theo cho của nghệ sĩ nhà mình. Nghĩ đến thân phận của Giang Niệm, cô dè dặt hỏi thêm một câu: “Lần này em về nhà đúng không? Hay là… nhắc gia đình giúp chuyện tài nguyên một chút?”
Lúc ký hợp đồng, Giang Niệm đã được công ty đặc biệt chiếu cố, ký bản hợp đồng tốt nhất. Dù không biết thân phận cụ thể của cô, Đỗ Dĩnh vẫn mơ hồ hiểu rằng đây là một tiểu thư có bối cảnh không tầm thường.
“Người nhà em không quản mấy chuyện này đâu. Cứ đợi đã, biết đâu mấy hôm nữa lại có tài nguyên tự tìm tới thì sao.” Giang Niệm nói với vẻ thản nhiên.
Đỗ Dĩnh nghe mà khóe miệng co giật. Nhưng nghĩ đến bối cảnh của người bên cạnh, có lẽ công ty đã có sắp xếp khác nên cô cũng không quá sốt ruột nữa. Cô dự định sau khi đưa Giang Niệm về sẽ quay lại công ty hỏi thử.
Thấy quản lý không nói gì nữa, Giang Niệm rảnh rỗi mở hệ thống ăn dưa ra xem. Thấy còn “dưa” liên quan đến Đỗ Dĩnh, cô liền nhấn vào.
[Ơ? Chị Dĩnh đã mang thai được một tháng rồi à? Lại còn vì phải quản mấy nghệ sĩ suốt ngày gây chuyện quá mệt nên sau khi sảy thai mới phát hiện?]
Đỗ Dĩnh đang lên kế hoạch cho Giang Niệm, dự định đăng ký vài lớp diễn xuất cho cô. Nghe thấy tiếng lòng này, cô đột ngột ngẩng đầu, tay khẽ đặt lên bụng mình, ánh mắt thoáng qua vẻ kinh ngạc lẫn vui mừng.
Hóa ra trước đó cô không nghe nhầm sao?
Còn… cô thật sự mang thai rồi ư?
“Chị Dĩnh, em thấy sắc mặt chị không được tốt lắm. Có phải dạo này chị quá mệt không? Chuyện của em không gấp đâu. Mấy nghệ sĩ mới của chị cũng có thể tạm để đó, hay chị đi bệnh viện kiểm tra trước cho yên tâm đi.” Giang Niệm lên tiếng.
Mao Mao cũng gật đầu. Cô là fan trung thành của tiểu thuyết. Sau khi hết kinh ngạc vì tiếng lòng của Giang Niệm, cô lập tức cảm thấy như “tiểu thuyết bước ra đời thực” nên tin tưởng vô cùng. Theo cô, khả năng cao là Đỗ Dĩnh thật sự mang thai rồi, làm sao chịu nổi bị dày vò như thế: “Đúng đó, mấy nghệ sĩ cứ đòi đi thi tuyển kia đã làm khổ chị Dĩnh không biết bao nhiêu lần rồi. Em thấy sắc mặt chị dạo này ngày càng kém, đừng trì hoãn nữa, mau đi bệnh viện kiểm tra đi.”
Thấy Đỗ Dĩnh vẫn còn do dự nhìn mình, Giang Niệm lập tức nói: “Hay chị thả em xuống đây là được. Em cũng đang đói, tiện ăn chút gì rồi tự về. Hai người cứ đi bệnh viện đi.”
Tuy Đỗ Dĩnh rất muốn bay ngay đến bệnh viện để xác nhận mình có mang thai hay không nhưng nghe vậy vẫn cau mày từ chối: “Em đừng có nhúc nhích. Làm gì có chuyện nghệ sĩ xuống xe để nhường cho nhân viên dùng chứ.”
“Nhưng em đói lắm.” Giang Niệm nhìn cô bằng ánh mắt đáng thương.
Đỗ Dĩnh ôm trán: “Đừng có làm nũng.”
Cuối cùng không chịu nổi việc Giang Niệm cứ kêu đói liên tục, lại còn nhất quyết không cho họ đưa mình về nhà, Đỗ Dĩnh suy nghĩ một lúc rồi cũng đồng ý. Cô dặn Giang Niệm phải đeo khẩu trang cẩn thận rồi mới để cô xuống xe.
Khi xe bảo mẫu đã chạy xa, Giang Niệm không vào khách sạn sang trọng ngay gần đó mà đi thêm một đoạn, mua một chiếc bánh kếp trứng kiểu “siêu sang”, kèm một ly trà sữa cỡ đại. Ăn xong mới bắt taxi tới nhà họ Lục.
Biệt thự nhà họ Lục nằm ở khu biệt thự trên sườn núi. Khi người hầu dẫn Giang Niệm vào, cô không khỏi cảm thán đúng là gia đình giàu nhất nước, độ xa hoa này chẳng kém gì phủ đệ của vương công quý tộc.
Khi Giang Niệm đến nơi, nhà họ Lục vừa chuẩn bị ăn tối.
Cố Vân Dung nhìn thấy con gái trở về, mắt dường như đỏ lên. Bà kéo Giang Niệm ngồi xuống bên cạnh mình.
“Con bé này, về mà cũng không nói trước một tiếng. Mẹ còn chưa kịp chuẩn bị món con thích.” Cố Vân Dung trách yêu, gắp cho cô một miếng gà phù dung rồi khẽ nói.
“Cảm ơn mẹ, không cần đâu. Những món này cũng ngon lắm rồi.” Giang Niệm nể mặt ăn miếng thịt gà, ngẩng khuôn mặt trắng trẻo lên nói.
Thấy con gái lần này ngoan ngoãn hơn hẳn mọi khi, Cố Vân Dung không khỏi tưởng tượng cảnh con bị bắt nạt trong giới giải trí. Mắt bà lại đỏ thêm, tiếp tục gắp thức ăn vào bát cô: “Ngon thì ăn nhiều một chút. Đừng có suốt ngày nhịn đói giảm cân. Nếu con muốn giảm cân, mẹ bảo chuyên gia dinh dưỡng thiết kế thực đơn riêng cho con là được.”
Giang Niệm nhìn bát đầy thức ăn ngon trước mặt, ngoan ngoãn gật đầu nói “vâng”.
Trong mắt người nhà họ Lục, Giang Niệm trước giờ chưa từng ngoan như vậy. Mỗi lần về nhà, cô không cãi nhau với Cố Vân Dung thì cũng châm chọc anh em nhà họ Lục hoặc rụt rè nịnh nọt Lục Yến Thanh để mượn danh tiểu thư nhà họ Lục bước chân vào giới giải trí, ôm hết tài nguyên. Thấy cô bỗng nhiên yên lặng như vậy, mọi người đều không khỏi nhìn sang.
Dưới sự chăm sóc ân cần của Cố Vân Dung, Giang Niệm ăn liền hai bát cơm. Sau đó động tác ăn mới chậm lại, ánh mắt nhìn sang những người khác trên bàn.
Ngồi ở vị trí chủ tọa là người đứng đầu nhà họ Lục, cũng là người giàu nhất nước, Lục Yến Thanh. Ngồi đối diện cô là hai anh em nhà họ Lục, Lục Thời Dữ và Lục Uyên. Nhà họ Lục có ba người con. Ngoài Lục Thời Dữ và Lục Uyên, còn một người con nuôi là Lục Hoài Chi, hôm nay không có ở nhà.
Ánh mắt Giang Niệm lúc này trong sáng hơn trước, không còn vẻ nóng nảy. Điều đó khiến Lục Yến Thanh thầm gật đầu, cảm thấy cô ra ngoài một thời gian quả thật đã trưởng thành hơn.
Ông còn quan tâm hỏi: “Niệm Niệm, dạo này con thế nào? Công ty đối xử với con tốt chứ? Nếu con muốn tài nguyên gì, cứ nói với chú.”
Giang Niệm biết Lục Yến Thanh nói vậy là vì nể mặt Cố Vân Dung đã gả vào nhà họ Lục và làm tròn trách nhiệm của một bà Lục phu nhân. Cô đương nhiên không thể được voi đòi tiên khiến mẹ khó xử: “Con rất ổn ạ. Công ty cũng đối xử với con tốt. Tài nguyên thì quản lý sẽ giúp con xem xét. Hơn nữa con vẫn là người mới, nếu có quá nhiều tài nguyên dễ khiến người khác ghen ghét. Cứ như bây giờ là tốt rồi. Khi con trở thành một nghệ sĩ đủ năng lực, những tài nguyên đó tự nhiên sẽ tìm tới.”
Nghe những lời này, Lục Yến Thanh cảm thán rằng chuyến đi vào giới giải trí của Giang Niệm quả thật khiến cô trưởng thành hơn nhiều. Ông đang định nói thêm thì một giọng nói chợt vang lên trong tai.
[Vị tổng tài bá đạo – người giàu nhất nước này nhìn cũng không tệ. Tuy là kết hôn theo thỏa thuận với mẹ mình nhưng ông ấy cho rất nhiều lợi ích, còn che chở cho chúng tôi, không để những kẻ trước kia đến bắt nạt nữa.]
[Chỉ là ông ấy quá tin tưởng người bên nhà vợ cũ. Bị hạ thuốc mà cũng không biết. Ba năm sau khi chết vì tim đập nhanh, ông ấy còn tưởng mình chết đột ngột vì làm việc quá sức.]
[Chú Lục không giống Bùi Cảnh Minh làm từ thiện giả. Rất nhiều khoản cứu trợ của hắn chỉ báo cáo khống hoặc không đến tay người cần. Nhưng chú Lục thì xây nhà máy ở rất nhiều vùng nghèo trên cả nước, giúp không biết bao nhiêu gia đình thoát nghèo.]
[Ông còn thành lập quỹ hỗ trợ người khuyết tật, phụ nữ và trẻ em. Thuế nộp cho nhà nước cũng không thiếu một đồng. Đúng chuẩn một doanh nhân yêu nước. Người như vậy không nên có kết cục bị người thân hại chết.]
[Xem ra mình phải tìm cách cho chú Lục biết trong mấy thứ thuốc bổ kia có trộn thuốc.]
Lục Yến Thanh: !!!
Hai anh em nhà họ Lục: !!!
Cố Vân Dung cũng kinh nghi nhìn Giang Niệm rõ ràng chưa hề mở miệng.
“Vâng, lát về phòng em nhắn cho cô ấy.” Giang Niệm vừa nói, vừa mở hệ thống ăn dưa bằng ý niệm.
[Người bình thường tìm bạn thì gọi cho bạn, ai lại đi liên lạc với anh trai của bạn chứ. Lê Kiều này đâu phải tìm mình, rõ ràng muốn mượn cớ nói chuyện với Lục Thời Dữ.]
[Cũng phải thôi. Mình chỉ là con riêng của mẹ trong nhà họ Lục, sao so được với con trai ruột nhà họ Lục. Lê Kiều muốn lấy lòng Lục Thời Dữ, người thừa kế tập đoàn Lục thị để mai mối cho bạn của anh ta, còn cần gì thân thiết với mình.]
[Mỗi lần liên lạc với mình chỉ là lén hỏi xem chú Lục có uống mấy hộp “thuốc bổ” nhà họ Lê gửi hay chưa. Có chuyện tốt thì chẳng bao giờ nhớ tới mình. Đúng là tình bạn nhựa.]
[Chỉ là… Lê Kiều này gan cũng lớn thật. Hại chết cha người ta, còn muốn dựa vào quan hệ với Lục Thời Dữ để gả vào hào môn, lại định dựa vào Lục Thời Dữ giúp nhà họ Lê vực dậy. Đúng là coi nhà họ Lục như công cụ, như con dê tế thần để lợi dụng.]
Lục Thời Dữ là nam chính tổng tài trong cuốn tiểu thuyết “Tổng tài và cô thư ký ngọt ngào”, một người vì nữ chính mà điên cuồng. Đáng tiếc là cô thư ký mơ màng kia vẫn chưa xuất hiện nên “dưa” về Lục Thời Dữ còn khá hạn chế.
Giang Niệm không khỏi có chút tiếc nuối.
Trong khi cô đang tiếc nuối, người nhà họ Lục - những “đại oan chủng” trong lời cô lại đều tối sầm mặt mày.
Đặc biệt là Lục Yến Thanh.
Ông nhớ tới những hộp thuốc bổ mà nhà họ Lê đều đặn gửi đến mỗi tháng. Mỗi lần đều nhân tiện nhắc tới người vợ cũ đã mất, khơi gợi tình cảm cũ để ông uống chúng. Khí áp quanh người ông lập tức trầm xuống.
“Công ty có dự án mới cần xử lý gấp. Thời Dữ, con theo cha lên thư phòng.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)