Thấy Lương Uyển Hựu đột ngột rời khỏi chương trình, Giang Niệm còn tưởng cô ấy đã biết chuyện ghê tởm mà anh trai và chị dâu mình làm. Trong lòng cô cũng yên tâm hơn phần nào.
Đến khi mở hệ thống ăn dưa và nhìn thấy cập nhật mới, cô mới hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm.
[Hệ thống cho thấy “quả dưa” của Lương Uyển Hựu đã thay đổi rồi. Cô ấy bắt quả tang anh trai và chị dâu đang định bắt cóc con gái mình ngay tại chỗ, lập tức báo cảnh sát tống cả hai vào đồn. Sau này con bé sẽ được ở bên mẹ, bình an lớn lên.]
[Trời ơi, nhiều dưa thế này sao? Không hổ danh là showbiz – nơi sản sinh dưa nổi tiếng! Đến tham gia chương trình này đúng là quyết định sáng suốt!]
Nói ra thì hệ thống ăn dưa này chính là thứ Giang Niệm vô tình bị trói buộc sau khi xuyên đến thế giới này. Chính xác hơn là… hệ thống đã mang cô đến đây.
Đây là một thế giới do ba cuốn tiểu thuyết chồng chéo tạo thành. Vì các tác giả muốn tiết kiệm công sức nên đã bê nguyên thiết lập của nữ phụ độc ác sang dùng lại, thậm chí tên cũng không thèm đổi. Vì thế, vai diễn của “nguyên chủ” trong cả ba câu chuyện đều vô cùng quan trọng, đất diễn chẳng hề kém nữ chính. Nhưng cô ta lại đột ngột biến mất khiến thế giới tiểu thuyết này bắt đầu sụp đổ nhanh chóng.
Thế là Giang Niệm, một “con chồn hóng dưa vô tội” có mức độ tương thích với nguyên chủ gần như hoàn toàn, đã bị hệ thống bắt đi lấp hố cốt truyện, giúp ổn định thế giới.
Ở thế giới cũ, Giang Niệm là con chồn duy nhất tu luyện thành tinh. Mà thứ cô thích nhất trên đời… chính là hóng drama.
Khi hệ thống dụ dỗ rằng chỉ cần trói buộc với nó là có thể ăn vô số “quả dưa”, Giang Niệm vốn thường xuyên bị một kẻ đáng ghét trêu chọc như mèo vờn chuột lập tức gật đầu cái rụp.
Còn lần tham gia chương trình hẹn hò này, cũng là để đánh dấu cốt truyện của cuốn tiểu thuyết giới giải trí mang tên: “Gương vỡ lại lành: Ảnh hậu và người chồng nhỏ dịu dàng.”
Chỉ cần hoàn thành những điểm mấu chốt trong cốt truyện, ổn định tiểu thế giới, cô sẽ nhận được quyền ăn dưa ngoài cốt truyện. Vì vậy, Giang Niệm mới xuất hiện ở đây.
Khi mới trói định với cô, hệ thống ăn dưa trông cực kỳ… không đáng tin. Nó chỉ là một cục sáng ôm một đống linh kiện, vừa bay vừa… rơi linh kiện lộp bộp, nhìn cứ như sắp hỏng đến nơi.
Sau khi mở chức năng chia sẻ hóng dưa, giải thích qua loa về nhiệm vụ đánh dấu cốt truyện và cách sử dụng hệ thống, nó liền vì thiếu năng lượng từ “dưa” để tự sửa chữa mà rơi vào trạng thái ngủ đông.
Nghe thấy tiếng lòng của Giang Niệm lần nữa, các khách mời trong phòng quan sát vừa tò mò muốn hóng thêm, vừa căng thẳng trong lòng.
Ai cũng sợ… quả dưa tiếp theo sẽ rơi trúng đầu mình.
“Khụ… đây là quà tôi chuẩn bị cho mọi người. Xem thử có thích không nhé.”
Thấy bầu không khí lại rơi vào im lặng, Đường Lê suy nghĩ một chút rồi lấy món quà định đưa vào buổi tối ra trước. Cô mặc chiếc váy dài màu trắng ngà, khí chất dịu dàng, ấm áp. Dù đã rời khỏi giới giải trí vài năm sau khi kết hôn, nhan sắc của cô vẫn không hề suy giảm, thậm chí còn thêm vài phần bình yên trầm tĩnh. Giọng nói của cô cũng rất nhẹ nhàng khiến người ta nghe thôi đã thấy lòng dịu lại.
“Quà của đại mỹ nhân chuẩn bị thì chắc chắn phải thích rồi.” Một người cười nói khi nhận quà. Những người khác cũng phụ họa, vừa mở quà vừa trò chuyện, bầu không khí lập tức thoải mái hơn hẳn.
Đường Lê cúi đầu, nở nụ cười e thẹn trước ánh mắt mọi người.
Không khí của chương trình hẹn hò dần dần cũng được kéo lên.
Theo lời nhắc trong tai nghe của đạo diễn, Đường Lê mỉm cười nói: “Hay là mọi người đoán thử MBTI và sở thích của nhau đi?”
Vừa nghe cô nói, ánh mắt Giang Niệm lập tức dừng lại trên người cô.
Đường Lê khẽ giật mình. Ngay sau đó, cô lại nghe thấy giọng nói quen thuộc vang lên trong đầu.
[Ủa, Đường Lê cũng có dưa này. Hóa ra cô ấy kết hôn với chồng cũ hoàn toàn là do nhầm lẫn… còn là một vụ nhận nhầm người ly kỳ nữa. Người mình thích mà cũng nhận nhầm được sao?]
Giang Niệm thực sự khó hiểu.
Con người… mắt kém đến mức đó sao?
Theo thông tin từ hệ thống, cô biết Đường Lê chính là nữ chính trong cốt truyện này. Còn bản thân cô thì là nữ phụ độc ác, người luôn tìm cách “cọ nhiệt” với nữ chính để bước chân vào giới giải trí.
Trong câu chuyện, kịch bản của Đường Lê chính là nhận nhầm nam chính, sau đó gương vỡ lại lành với anh.
Các khách mời nhìn Đường Lê, trong lòng thầm cảm thán: Giang Niệm đúng là máy hóng dưa di động. Có khi chó đi ngang qua cũng bị cô bóc hai quả dưa.
Nhưng tai họ thì vẫn rất thành thật… dỏng lên nghe tiếp. Trong lòng ai cũng không hiểu nổi, làm sao có thể nhận nhầm người mình yêu được. Trừ khi là song sinh giống hệt nhau còn nghe hợp lý hơn.
Đường Lê siết chặt ngón tay. Cô cúi đầu che đi cảm xúc trong mắt. Nếu ngày hôm đó cô không say rượu, tầm nhìn mờ mịt… Nếu cô nhìn rõ người đã cứu mình… thì sau khi kết hôn cô đã không phát hiện ra mình nhận nhầm người rồi phải chịu đủ tổn thương mới có thể ly hôn được.
“Tôi đoán trước nhé.” Đường Lê vén mái tóc đen ra sau tai, che đi cảm xúc tồi nói: “Thầy Bùi chắc là người hướng nội, đúng không?”
Người cô nhìn sang là Bùi Cảnh Minh.
Anh mặc áo sơ mi trắng, đeo kính, khí chất trưởng thành nho nhã. Nhìn thế nào cũng giống kiểu đàn ông dịu dàng, có thể bao dung mọi cảm xúc tiêu cực của người khác.
“Đúng vậy, Tiểu Lê đoán chuẩn thật.” Bùi Cảnh Minh cười khen.
Nhìn thấy hai người tương tác, Giang Niệm lẩm bẩm trong lòng.
[Ánh mắt nhìn đàn ông của Đường Lê hình như không tốt lắm thì phải. Sao người nào lọt vào mắt cô ấy cũng là… tra nam vậy?]
[Chồng cũ là thế, mà vị ảnh đế Bùi này… cũng vậy.]
[Bùi Cảnh Minh ngoài mặt dịu dàng thế thôi, chứ tính khí cực kỳ tệ. Anh ta nổi tiếng là hay bắt nạt trợ lý.]
[Trước khi đến ghi hình chương trình này, chỉ vì cà phê trợ lý mua quá nóng mà anh ta hất thẳng lên đầu người ta.]
[Da đầu với trán của trợ lý đều bị bỏng, giờ vẫn đang nằm viện. Nhưng rõ ràng chính anh ta yêu cầu mua cà phê nhiệt độ đó.]
[Còn trợ lý trước nữa thì bị anh ta tát mạnh đến mức một bên tai bị điếc. Người kia đòi bồi thường không được, tung tin cũng chẳng ai quan tâm. Bây giờ gần như tuyệt vọng rồi.]
Nghe xong những lời đó, ánh mắt mọi người nhìn Bùi Cảnh Minh đều mang theo chút khinh bỉ kín đáo.
Bề ngoài thì lịch thiệp nho nhã… ai ngờ lại là kẻ bạo lực cảm xúc thất thường.
Ngay cả Đường Lê trước đó còn có chút thiện cảm với anh ta cũng lặng lẽ nhích sang một chút, kéo giãn khoảng cách.
Xem ra mắt nhìn người của cô quả thật… không ổn chút nào.
Nhưng đúng lúc đó, giọng nói của Giang Niệm lại vang lên.
[Đôi tay kia đẹp thật đấy nhỉ?]
[Bóp cổ người ta… chôn xác… cũng rất thành thạo nữa.]
Câu nói này còn đáng sợ hơn những quả dưa trước.
Trong phòng quan sát, sống lưng mọi người đồng loạt lạnh toát. Bàn tay Đường Lê run lên. Quả táo rơi “lộc cộc” xuống đất. Cô chẳng buồn nhặt, bật dậy như gặp thứ gì bẩn thỉu, vội vàng ném quả táo vào thùng rác rồi lập tức chen sang ngồi chung với các khách mời khác.
“Quả dưa” này… đã vượt xa trí tưởng tượng của họ rồi.
Dù thế nào họ cũng không thể liên hệ một ảnh đế dịu dàng, thường làm từ thiện với hình ảnh… kẻ giết người. Trong suy nghĩ của họ, loại người có thể làm chuyện tàn ác như vậy hẳn phải là kẻ mặt mũi hung dữ, đầy sát khí,… chứ không thể là một người đàn ông lịch lãm, được mọi lứa tuổi yêu thích như Bùi Cảnh Minh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)