May mà Lục Thời Dữ không làm chuyện táng tận lương tâm như thế. Anh không đánh thức Giang Niệm, còn nhẹ tay đắp thêm chăn để cô ngủ yên suốt quãng đường về nhà họ Lục.
Vừa về đến nhà, Giang Niệm lập tức bị cả gia đình vây quanh hỏi han. Mọi người lo lắng đến mức liên tục dặn dò cô sau này nếu gặp chuyện nguy hiểm như vậy thì tuyệt đối không được tự ý hành động, nhất định phải chờ cảnh sát đến rồi hẵng tính.
Bị nhắc nhở liên hồi khiến đầu óc cô đau nhức, Giang Niệm chỉ có thể ngoan ngoãn gật đầu đồng ý, lúc đó mới được “thả”.
Trong khi đó, tại đồn cảnh sát của thị trấn.
Trịnh Lập Phong vừa từ cục thành phố chạy xuống, nhìn hai cấp dưới từng làm việc dưới quyền mình trước đây. Nghe họ thao thao bất tuyệt kể về năng lực của Giang Niệm lợi hại đến mức nào, nếu kéo cô vào đội thì không biết sẽ phá được bao nhiêu vụ án… khiến gân xanh trên trán anh giật giật: “Ý của hai cậu là… khách mời đang quay show ở đây có năng lực siêu nhiên, có thể biết được những chuyện người khác không biết?”
Viên cảnh sát trẻ hoàn toàn không nhận ra ánh mắt muốn đánh người của cấp trên còn hưng phấn gật đầu lia lịa: “Đúng vậy! Năng lực của Giang Niệm thật sự rất lợi hại, giống hệt kiểu dị năng trong tiểu thuyết đô thị vậy! Sếp nói xem… có khi nào thế giới chúng ta đang linh khí phục hồi, sau này ai cũng có dị năng không?”
Nghe đến mức lôi cả tiểu thuyết ra nói, Trịnh Lập Phong cuối cùng không nhịn nổi nữa, giơ tay gõ cho anh ta một cái rồi quát khẽ: “Cậu đang nói nhảm cái gì vậy? Hai cậu gọi điện giục tôi chạy đến đây gấp như vậy, chỉ để nghe mấy lời đùa kiểu tiểu thuyết bước ra đời thực à?”
Nếu không phải trước khi chuyển lên thành phố, Trịnh Lập Phong từng dẫn dắt hai người này mấy năm, hiểu rõ tính cách của họ thì anh đã nghĩ họ cố tình trêu mình khiến anh phải chạy uổng một chuyến.
Viên cảnh sát lớn tuổi thấy sếp nổi giận, vội kéo cảnh sát trẻ sang một bên rồi nói: “Sếp chỉ cần gặp Giang Niệm là biết ngay bọn tôi không nói bậy. Còn những chuyện khác… thật sự bọn tôi không nói ra được.”
“Giống như bị tắt tiếng cưỡng chế vậy. Chỉ cần chạm đến một giới hạn nào đó là miệng bọn tôi không thể nói được nữa, thậm chí dùng bút viết cũng không được.” Nói xong, thấy Trịnh Lập Phong vẫn nhíu mày không tin chuyện hoang đường như vậy, ông thở dài rồi mở một đoạn video.
Đó là camera giám sát khi họ lấy lời khai của Giang Niệm lúc nãy.
“Sếp nhìn chỗ này đi. Cây bút của Tiểu Chu… có phải viết thế nào cũng không được không?”
Trịnh Lập Phong nhìn kỹ. Đúng là Tiểu Chu không hiểu vì sao tay cứ như mất kiểm soát, thế nào cũng không viết được chữ. Mồ hôi trên trán cậu ta túa ra, mười mấy giây sau thì mệt đến mức ngả lưng ra ghế, lắc đầu bất lực.
Nếp nhăn giữa hai hàng lông mày của Trịnh Lập Phong càng siết chặt hơn. Dù sao hai người trước mặt cũng là cấp dưới do chính anh dẫn dắt, anh không tin Tiểu Chu sẽ vô cớ diễn trò khi đang ghi lời khai.
Viên cảnh sát lớn tuổi cười khổ: “Sếp không tin lời chúng tôi nhưng sếp cũng biết lực lượng cảnh sát ở thị trấn này có hạn. Nếu chỉ dựa vào tôi và Tiểu Chu, làm sao có thể tìm chính xác từng nạn nhân trước khi dân làng kịp phản ứng rồi bắt hết những kẻ phạm tội như vậy được? Nếu bọn tôi biết ngôi làng đó dơ bẩn đến mức ấy, bao nhiêu cô gái bị hại ngay dưới mí mắt mình… thì đã sớm đưa chúng ra trước pháp luật rồi, đâu để kéo dài đến tận bây giờ.”
Tính ra khi Khâu Trường Quý bắt đầu gây án, Trịnh Lập Phong vẫn còn công tác tại đồn cảnh sát thị trấn. Nghe vậy, sắc mặt anh lập tức trở nên nghiêm nghị.
Ngay khi nghe báo cáo về vụ án nhiều người cùng phạm tội, anh đã vô cùng kinh ngạc. Đặc biệt là việc cảnh sát có thể xác định chính xác từng nạn nhân, thậm chí không bỏ sót một người nào - quả thực khó tin.
Bởi vì Tiểu Chu và đồng nghiệp chỉ mới biết chuyện Khâu Trường Quý giam giữ nạn nhân suốt tám năm ngay trong nhà từ cuộc gọi báo án của đoàn chương trình hôm nay. Họ hoàn toàn không có thời gian điều tra ra những kẻ khác trong làng.
Trịnh Lập Phong nhìn đoạn video một lúc lâu rồi chậm rãi nói: “Tôi sẽ xin cấp trên cho phép điều tra Giang Niệm. Nếu cô ấy thật sự có năng lực phi tự nhiên như các cậu nói… chỉ cần năng lực đó không gây hại cho Hoa quốc, vậy thì cô ấy chính là sự cứu rỗi của vô số ‘Lưu Hiểu Lệ’.”
Trong đôi mắt vốn đầy hoài nghi của anh, lúc này đã lóe lên một tia sáng không thể bỏ qua.
Nhà họ Lục.
Sau khi quan tâm dặn dò Giang Niệm xong, Cố Vân Dung còn chuẩn bị lá bưởi để cô tắm gội, nói là để xua đi vận xui. Bà lại tự tay xuống bếp nấu bữa khuya cho cô ăn cho đỡ sợ. Cả nhà quây quần ăn khuya, bầu không khí ấm áp đến mức khiến vẻ lạnh lùng thường ngày trên gương mặt Lục Yến Thanh và Lục Thời Dữ cũng dịu đi không ít.
Ăn xong, hiếm khi hai người không lên phòng làm việc tiếp mà lại ngồi lại phòng khách… xem chương trình tạp kỹ mà trước đây họ luôn cho là cực kỳ nhàm chán.
Lục Uyên ngồi cạnh Giang Niệm. Sau khi xem tin nhắn trên điện thoại, cô ngẩng đầu hỏi: “Thiệp cưới của nhà Thẩm gửi tới rồi nhỉ? Có ai muốn đi cùng em không?”
Con gái độc nhất nhà họ Thẩm – Thẩm Thư Nhan là bạn thân từ nhỏ của Lục Uyên, tình cảm rất tốt. Tuy cô không tán thành việc bạn mình dùng hôn nhân làm giao dịch để được cha cho vào công ty nhưng vào khoảnh khắc quan trọng như thế, cô vẫn không muốn vắng mặt.
Thấy cô đồng ý, Lục Yến Thanh chợt nghĩ đến việc con cái nhà người ta đã kết hôn hết rồi, còn mấy đứa nhà mình thì chẳng đứa nào có người yêu. Trong đó có một đứa thậm chí còn hiếm khi tiếp xúc với phụ nữ. Ông lập tức đau đầu, ánh mắt liếc sang con trai cả Lục Thời Dữ.
“Con nhìn Thư Nhan đi, bằng tuổi em gái con mà người ta đã kết hôn rồi. Còn con thì sao? Bên cạnh đến một người phụ nữ qua lại cũng không có!”
Đã đến tuổi thường xuyên bị giục cưới, Lục Thời Dữ bình thản nghe cha “giảng đạo”. Nhưng vì thái độ quá bình tĩnh của anh khiến Lục Yến Thanh nói cũng chẳng thấy có thành tựu gì, nói vài câu rồi thôi.
Giang Niệm chuyển ánh mắt từ màn hình TV sang Lục Thời Dữ, tiện tay mở hệ thống hóng drama, lật tiếp quả dưa mà lúc trên xe chưa kịp ăn đã ngủ mất.
[Chú Lục không cần giục đâu. Nữ chính định mệnh của anh cả đã xuất hiện rồi!]
[Hôm nay cô ấy còn tạt nguyên cốc cà phê vào anh cả để kết duyên nữa cơ. Sau này anh cả sẽ nếm đủ vị chua cay ngọt đắng của tình yêu từ cô thư ký hậu đậu này.]
[Rồi anh sẽ vì cô ấy mà si mê, vì cô ấy mà phát cuồng, vì cô ấy mà “trời lạnh rồi, cho tập đoàn Vương phá sản đi”, vì cô ấy mà xảy ra màn mang thai bỏ trốn – truy thê hỏa táng tràng…]
[Thậm chí còn vì cô ấy mà trở mặt với anh hai, kiên quyết tổ chức đám cưới trên trời gây chấn động cả thành phố, rước cô ấy về làm bảo bối trong lòng.]
Nghe đến đây, gương mặt đang định thúc giục con trai kết hôn của Lục Yến Thanh… xanh lét.
“…”
Cái hôn này đúng là không thể giục nổi nữa.
Lục Uyên cũng nhìn Lục Thời Dữ với vẻ mặt khó tả: “Không ngờ bao năm nay anh cả không yêu đương… hóa ra là vì thiên kim danh viện không hợp gu anh. Anh thích kiểu con gái… đẹp theo phong cách thiếu mất não bộ à?”
Đôi mắt Giang Niệm lập tức sáng rực. Cô cảm thấy Lục Uyên miêu tả quá chuẩn.
[Diệp Âm Âm làm ở công ty anh cả. Mỗi lần bưng cà phê vào phòng giống như kích hoạt công tắc nào đó trên người anh ấy vậy.]
[Cô ta cứ đi trên mặt đất cũng có thể vấp ngã rồi đổ chính xác cà phê lên người anh cả, còn là mấy vị trí khó nói…]
[Sau đó lại mắt rưng rưng, vụng về lau giúp. Người nào đầu óc bình thường một chút… cũng không làm vậy đâu, đúng không?]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



