Vì tất cả các nạn nhân đều đã được tìm thấy, sau khi tỉnh lại, Khâu Trường Quý cùng những người dân trong làng có liên quan đến vụ việc gần như không còn cơ hội chối cãi. Dưới sự thẩm vấn của cảnh sát, họ không cầm cự được bao lâu đã lần lượt nhận tội, khai rõ thời gian và toàn bộ quá trình phạm án.
Sau khi tất cả bị tạm giam thì đến lượt Giang Niệm và Đường Lê được gọi vào lấy lời khai.
Phụ trách hỏi cung Giang Niệm là một vị cảnh sát lớn tuổi và một cảnh sát trẻ. Thông thường những buổi ghi lời khai như thế này, cảnh sát lớn tuổi không cần trực tiếp tham gia. Nhưng sau khi thẩm vấn Khâu Trường Quý, biết được người phụ nữ kia đúng là tên Lưu Hiểu Lệ, mà hành tung của Lưu Hiểu Lệ suốt mười năm qua hoàn toàn không hề có điểm giao với Giang Niệm, ông bắt đầu nghi ngờ liệu Giang Niệm có thật sự sở hữu năng lực “biết trước” nào đó hay không.
Thêm nữa… còn có “tiếng lòng” kỳ lạ kia. Vì vậy ông cũng đích thân đến.
Sau khi ghi lại thông tin cá nhân của Giang Niệm theo đúng quy trình, vị cảnh sát lớn tuổi nhìn cô bằng ánh mắt sắc bén rồi hỏi: “Dựa theo đoạn phát lại trong livestream, cô Giang từ đầu đến cuối đều chưa từng bước vào nhà Khâu Trường Quý. Vậy cô làm sao biết trong nhà ông ta đang giam giữ người?”
Giang Niệm trả lời bình tĩnh: “Tôi thấy trong sân nhà ông ta có một cái chậu đựng quần áo phụ nữ. Khâu Trường Quý chắc chắn không thể mặc đồ nữ mà trong nhà ông ta cũng không có ai khác. Hơn nữa ông ta còn cố ý ngăn khách mời vào nhà nên tôi đoán rằng ông ta đang giấu người bên trong… và đó là người không thể để chúng tôi nhìn thấy.”
Viên cảnh sát trẻ khẽ gật đầu với cảnh sát lớn tuổi, xác nhận đúng là trong sân có quần áo phụ nữ.
Cảnh sát lớn tuổi ghi chép lại, giọng mang ý vị sâu xa: “Cô Giang quan sát rất tỉ mỉ, lại có ý thức cảnh giác cao.”
Giang Niệm chỉ cười, không nói gì.
Viên cảnh sát trẻ khẽ lắc đầu với cảnh sát lớn tuổi.
Ánh mắt của cảnh sát lớn tuổi nhìn Giang Niệm càng thêm phần nghiêm trọng. Trong khi chưa thể xác định liệu Giang Niệm có năng lực gì khác hay không, cũng chưa rõ cô có gây nguy hiểm gì cho họ không, ông không định đánh rắn động cỏ. Ông dự định sẽ báo cáo sự việc của Giang Niệm lên cấp trên, trước tiên điều tra xác minh mức độ “vô hại” của cô rồi mới tính tiếp.
Thấy họ vẫn chưa cho mình rời đi, Giang Niệm dựa lưng vào ghế, có chút chán chường nên tiện tay lướt xem “hệ thống hóng chuyện”.
[Khụ… không ngờ vị cảnh sát lớn tuổi nhìn nghiêm nghị thế kia, ở nhà lại chiều cháu trai vô cùng. Tối qua còn bị cháu tè đầy tay mà vẫn cười hớn hở, lau sạch rồi tiếp tục bế cháu chơi.]
[Bị tè suốt nửa tháng liền, râu bị giật, cổ bị cháu coi như đồ gặm mọc răng… vậy mà người tích cực bế cháu nhất vẫn là ông ấy. Mỗi khi cháu khóc còn mặc cả bộ đồ Ultraman, giả làm siêu nhân để dỗ cháu cười.]
Khóe miệng viên cảnh sát trẻ dần cong lên.
Thì ra sư phụ ở nhà lại cưng cháu đến mức vô nguyên tắc như vậy sao?
Vị cảnh sát lớn tuổi vốn luôn giữ vẻ nghiêm nghị ở đồn, bây giờ bị chính đồ đệ nhìn thấy “chuyện mất mặt”, lập tức trừng mắt, nghiêm giọng nói: “Cười cái gì? Đi rót cho cô Giang một cốc nước.”
Giang Niệm cầm cốc nước ấm, vừa uống vừa nhìn giọt mồ hôi lấm tấm trên trán viên cảnh sát trẻ.
[Ồ, bảo sao ngồi trong phòng bật điều hòa mà mồ hôi vẫn chảy nhiều thế… hóa ra là uống canh đại bổ mười vị mà bạn gái đặc biệt mua cho. Bổ quá mức rồi. Nhưng mà… sao bạn gái lại mua cái này cho anh ta uống nhỉ?]
Tiếng lòng vừa vang lên, viên cảnh sát trẻ lập tức cảm thấy sống lưng lạnh toát. Anh vội ho hai tiếng, che miệng, cố cắt ngang suy nghĩ của Giang Niệm rồi quay sang hỏi cảnh sát lớn tuổi: “Thầy… lời khai cũng gần xong rồi phải không? Cũng muộn rồi, hay để cô Giang đi ăn cơm?”
Sau khi chuyện riêng của hai người liên tiếp bị “tiếng lòng” của Giang Niệm bóc ra, cảnh sát lớn tuổi gần như chắc chắn rằng Giang Niệm thật sự có một “hệ thống hóng chuyện”, có thể biết được cả những chuyện trong quá khứ của người khác. Nhưng họ cũng không có lý do gì để giữ người lại trong đồn.
Sau khi hoàn tất lời khai, họ chỉ có thể để cô rời đi.
“Cảm ơn cô Giang đã hợp tác. Người của tổ chương trình đang chờ ở bên ngoài, chúng tôi không tiễn nữa.”
Khi Giang Niệm bước ra khỏi đồn cảnh sát, đạo diễn và những người khác quả nhiên đang đứng đợi bên ngoài. Đường Lê cũng đã ra trước đó từ lúc nào.
“Cô không sao chứ?” Lương Uyển Hựu tiến lên hỏi đầy lo lắng, sợ rằng tiếng lòng của Giang Niệm bị cảnh sát nghe thấy, khiến cô bị chú ý như một trường hợp đặc biệt.
“Không sao cả. À đúng rồi đạo diễn, nhiệm vụ của bọn em làm xong rồi đấy nhé, đừng có cắt khẩu phần ăn của bọn em.” Giang Niệm xoa bụng, cảm thấy đói nên quay sang nhắc đạo diễn.
Đạo diễn không ngờ sau chuyện lớn như hôm nay mà tâm trạng của Giang Niệm lại tốt đến vậy, hồi phục nhanh như thế: “Ê này, tôi là người như thế à? Đồ ăn đã chuẩn bị xong hết rồi, để ở nhà nghỉ trong thị trấn, vẫn còn nóng đấy.”
Sau chuyện xảy ra trong làng, hai nữ khách mời suýt nữa bị giam giống như Lưu Hiểu Lệ, đạo diễn đã bị quản lý của các khách mời gọi điện “hỏi thăm” một lượt. Lúc này ông chỉ mong mọi người đừng gây thêm chuyện, giống như Giang Niệm là tốt nhất, chờ quản lý đến đón rồi kết thúc tập ghi hình này.
Các khách mời khác tuy không phải không bực bội nhưng sau khi chờ khá lâu trước đồn cảnh sát, ai cũng mệt mỏi và cáu kỉnh, chỉ muốn tìm chỗ nghỉ ngơi. Dù trong lòng có chê nhà nghỉ nhỏ trong thị trấn, họ vẫn theo đoàn chương trình đến đó.
Đến bữa ăn, để tránh khiến khán giả và fan lo lắng, phòng livestream lại được mở. Đạo diễn cũng dựa theo mức độ hoàn thành nhiệm vụ của từng người để chia phần ăn.
Giang Niệm và Đường Lê hoàn thành nhiệm vụ nhanh nhất nên nhận được một phần hải sản siêu sang.
Tống Diệu về thứ hai được một phần cơm đơn tinh tế.
Lương Uyển Hựu và Ninh Thu nhận một phần ăn đôi đơn giản, hai món mặn một món canh, tuy không cầu kỳ nhưng cũng khá ổn.
Chỉ có Tề Tuấn Triết và Đường Tư Tư… Không những chẳng lấy được hai quả trứng, còn bị gà bảo vệ ổ mổ cho mấy cái. Tay dán đầy băng cá nhân, trên quần áo và tóc vẫn còn dính lông gà, trông cực kỳ chật vật. Hai người nhìn bữa tối trước mặt mình chỉ có hai cái màn thầu và một bát cháo trắng, đơn giản đến cực điểm thì sắc mặt tối sầm.
“Chúng tôi làm việc lâu như vậy mà chỉ cho ăn cái này? Tại sao Giang Niệm và họ lại ăn ngon thế?” Tề Tuấn Triết đang đói cồn cào, nhìn sang bàn hải sản của Giang Niệm và Đường Lê đang ăn ngon lành, lập tức bất mãn hét lên.
“Bữa hải sản là phần thưởng cho người đứng nhất. Nếu các cậu hoàn thành nhiệm vụ đầu tiên thì cũng có.” Đạo diễn gần như trợn trắng mắt nói.
Làm vất vả nửa ngày, cuối cùng chỉ lấy được hai quả trứng rồi còn bị mổ mấy phát, Tề Tuấn Triết nghiến răng. Nhưng đạo diễn nói vậy, anh ta đứng đội sổ, nếu còn kêu bất công thì ai mà mở mắt nói giúp được.
Thế nhưng màn thầu với cháo trắng thật sự nuốt không trôi.
Anh ta quay sang gây sự với Tống Diệu: “Có phải cậu sớm biết lấy trứng không dễ nên cố tình nhường cho bọn tôi không?”
“Tống Diệu, không ngờ tâm cơ của cậu vẫn sâu như trước.” Tề Tuấn Triết quen tay đổ hết trách nhiệm lên đầu Tống Diệu.
Tống Diệu ngẩng đầu, mặt căng cứng, tay siết chặt đôi đũa: “Tôi không có.”
“Cậu nói không là không à? Ai biết trong lòng cậu nghĩ gì. Thế này đi, cậu đưa phần cơm của cậu cho tôi, tôi sẽ không truy cứu chuyện cậu cố tình hại tôi nữa.” Tề Tuấn Triết khoanh tay, nhìn Tống Diệu, chờ anh bưng phần ăn sang. Dáng vẻ đó… vẫn mang theo vài phần cao ngạo khiến người ta tức đến nghẹn.
Anh ta cũng chẳng quan tâm lời nói này vô lý thế nào khi đang livestream. Dù sao khán giả ngoài màn hình đâu nghe được tiếng lòng. Trong mắt fan và người xem, Tề Tuấn Triết vẫn là “người bị đạo nhạc đáng thương”, còn Tống Diệu là kẻ đạo nhạc đáng ghê tởm.
Ai dám bênh Tống Diệu, tốt nhất nên chuẩn bị sẵn tinh thần bị fan công kích.
Vì vậy trước mặt Tống Diệu, dù trước hay sau ống kính, Tề Tuấn Triết cũng chẳng buồn che giấu bộ mặt thật. Càng tỏ thái độ tệ với Tống Diệu, fan của anh ta lại càng hò reo cổ vũ đối xử với kẻ đạo nhạc thì phải như thế.
Đương nhiên…
Anh ta cũng rất tận hưởng cảm giác hai người đổi vị trí cho nhau. Biểu cảm uất ức nhưng không thể nói ra của Tống Diệu đối với anh ta chính là thứ thú vị nhất.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



