Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Alo, là chú cảnh sát sao, cháu muốn báo án Chu Lăng Thiên tụ tập người hút thuốc phi.ện, địa chỉ là số 27 đường Nam Sơn.”
Lâm Phiên Phiên lên mạng tìm một ký giả có khúc mắc với Chu Lăng Thiên, gửi tin cho đối phương.
Làm xong tất cả, cô nhắm mắt lại điều chỉnh hơi thở.
Khí vận của cô cũng không dễ cướp như vậy, Chu Lăng Thiên dám cướp thì phải chịu trả giá đắt.
Hai mươi phút sau, Tô Yên Nhiên vội vàng chạy đến cửa biệt thự số 27 đường Nam Sơn, từ xa đã thấy cảnh sát vây kín biệt thự.
Cô ta vừa hay nhìn thấy cảnh sát đưa Chu Lăng Thiên hôn mê bất tỉnh từ trong biệt thự ra, còn cả mấy người sống mơ mơ màng màng, thậm chí bên cạnh còn có ký giả đang lén chụp ảnh.
Chân cô ta mềm nhũn, ngã xuống đất.
Cô ta biết, Chu Lăng Thiên xong rồi.
Cùng lúc đó trên mạng liên tục bùng nổ tin tức.
# Chu Lăng Thiên hít thuốc.
# Chu Lăng Thiên thần chí không tỉnh táo bị cảnh sát đưa đi.
# Chu Lăng Thiên sập phòng.
…
Bây giờ thân thể của Lâm Phiên Phiên bị tổn thương nghiêm trọng.
Cô điều động linh khí đến chữa trị, thế nhưng thời đại này linh khí mỏng manh khiến cho người ta giận sôi.
Cô chỉ mới gom linh khí lại đã khiến mình mệt đến thở hổn hển.
Cô bất đắc dĩ cười khổ.
Ngàn năm trước, cô dùng toàn bộ tu vi cứu thế, cho dù đến ngàn năm sau cũng sẽ có người hữu duyên đánh thức cô, vì vậy cô đã cho người hữu duyên phê mệnh kia.
Cô đem tất cả mệnh khó chơi cho cô gái kia.
Cô vô câu vô thúc không thích rườm rà.
Cho nên cô đưa cho người hữu duyên một đôi cha mẹ nhiệt tình, còn có năm người anh trai cuồng em gái.
Bây giờ chỉ cần nghĩ mình có một gia đình náo nhiệt như thế đã cảm thấy da đầu tê rần.
Như thế vẫn chưa đủ, cô lại cho người hữu duyên kia một vị hôn phu số trời, trong số mệnh còn có hai đứa bé.
Nói cách khác đời này cô chẳng những phải kết hôn còn phải sinh hai đứa bé.
Nhức đầu!
Cái này vẫn chưa tính là gì, cô còn để cơ thể hữu duyên sống không tốt, sống không quá hai mươi tuổi.
Đương nhiên bệnh này là vì để cho cô khôi phục, sau đó cô đến chữa cho đối phương.
Chỉ là cô tuyệt đối không ngờ rằng, người hữu duyên này lại là chính cô chuyển thế, chẳng qua thiếu một hồn của cô.
Cho nên ngàn năm trước cô đào hố cho người hữu duyên, thật ra đều đào trên chính người mình.
Còn cả mệnh cách bị trộm, khí vận bị cướp.
Bây giờ cô hối hận đến mức xanh cả ruột.
Phê mệnh phê một hai cái thì thôi, sao cô phê nhiều như vậy!
Hố này đúng là tự cô nhảy.
Haiz, việc cấp bách bây giờ vẫn là trước tiên chữa trị cơ thể của mình!
Cô đăng ký một tài khoản, lấy tên là Phiên Phiên tiên tử, sau đó mở kênh phát sóng trực tiếp.
Đoán mệnh, đoán chữ, xem phong thủy.
Trong camera, gương mặt cô tinh xảo kiều mị, mỗi một cái nhăn mày nụ cười đều xinh đẹp.
Chỉ một lúc sau, đã có ba người đến phòng live.
Khuyển Dạ Xoa: [Mẹ nó, bây giờ người làm phong kiến mê tín đều có nhan giá trị cao như vậy sao?”
Kết Ngạnh Hoa: [Quỳ liếm thịnh thế mỹ nhan.]
Đại Vương xuống núi: [Như này hoàn toàn có thể dựa vào nhan giá trị ăn cơm!]
Đại Vương xuống núi thưởng một đóa hoa hồng.
Hoa hồng là vật phẩm rẻ nhất ở nền tảng này, một đóa hoa hồng một tệ.
Lâm Phiên Phiên chủ động đóng phần nhận quà lại mềm nhũn nói: “Nếu như không xem bói không nên gửi thưởng, giữa chúng ta không có duyên phận.”
Kết Ngạnh Hoa: [Oa, giọng của chủ bá thật dễ nghe, cảm giác thật nũng nịu.]
Khuyển Dạ Xoa: [Không được, chỉ dựa vào giọng nói này cũng phải khen thưởng.]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















