Cô có một số phỏng đoán sơ bộ về tình hình của Tuyết Ảnh.
Thiếu niên tóc đen có dáng vẻ được sống trong an nhàn sung sướng, tuy nói thời đại này giàu có đến mức có thể để toàn dân trầm mê vào game 3D, nhưng ở đâu có người thì ở đó có giai cấp, vẫn có sự chênh lệch giữa việc mỗi ngày uống dịch dinh dưỡng với việc được ăn uống lành mạnh.
Ví dụ như màu da của cô, thân thể nhợt nhạt không có tí máu, nhưng Tuyết Ảnh thì lại khác, màu da cậu mịn màng sáng ngời, giống như một viên ngọc ấm áp thượng hạng, điểm thêm một chút hồng nhạt sắc ấm.
Lại nói đến chất tóc, ngay cả mái tóc đỏ rực của cô cũng không bóng mượt như mái tóc đen của thiếu niên.
Rất rõ ràng, đây là một vị đại thiếu gia bỏ nhà đi bụi.
Đối với Lăng Ý, gặp phải một “công việc” như vậy chẳng khác nào nhặt được tiền, không làm là đồ ngu.
Tuyết Ảnh mở miệng, cậu nói: “Không biết.”
Lăng Ý cũng không ngoài ý muốn, cô chậm rãi nói: “Vậy cậu cứ nghĩ tiếp đi.”
Mạnh hơn cậu nghĩ.
Tuyết Ảnh bỗng nhiên nói: “Tôi có thể đi theo cô không?”
Ngón tay gõ tay lái dừng lại, Lăng Ý nghiêng đầu nhìn cậu: “Đi theo tôi?”
“Đúng vậy.”
“Cậu biết tôi là ai sao?”
“Mật danh Số 1.”
Lăng Ý nhìn cậu, trong mắt lại không có độ ấm: “Cậu có biết người nào sẽ dùng mật danh?”
“Không sao cả.” Tuyết Ảnh bình tĩnh nhìn Lăng Ý: “Mặc kệ cô là ai, tôi muốn đi theo cô.”
“Tại sao?”
“Cô rất mạnh.”
Lăng Ý bị cậu chọc cười, trực tiếp vạch trần thân phận của cậu: “Đại thiếu gia, tôi đây không phải tổ chức từ thiện...”
Tuyết Ảnh nghe cô gọi mình như vậy, sau lưng đột nhiên căng thẳng, nhưng rất nhanh cậu tỉnh táo lại, nói: “Tôi sẽ trả tiền.”
Lăng Ý: “...”
Tuyết Ảnh: “Theo cô một năm, cần bao nhiêu tiền?”
Dứt lời, ánh mắt cậu không chớp nhìn Lăng Ý, ánh mắt nóng rực, khí thế nghiêm nghị.
Tuyết Ảnh rất đẹp, bởi vì tuổi tác nên dung mạo của cậu không quá trưởng thành, xinh đẹp đến khó phân biệt nam nữ, nhưng lúc này, đôi mắt đen láy đã làm mờ đi hết vẻ mỹ lệ ấy, chỉ còn để lại dã tâm như liệt hỏa hừng hực thiêu đốt.
Dã tâm sao.
Lăng Ý thích thứ này.
Cô tì má nói: “Sáu tháng.”
Tuyết Ảnh cắn chặt môi dưới, nói: “Được.”
Lăng Ý lại duỗi ngón tay mảnh khảnh của mình ra, bên môi nhẹ nhàng phun ra một con số.
Tuyết Ảnh khẽ cắn môi dưới, nhỏ giọng nói: “Bây giờ tôi không có nhiều tiền như vậy.”
Lăng Ý đã sớm đoán được, cô nói: “Không có việc gì, sáu tháng sau tôi đưa cậu về nhà, mười triệu này là tiền chuộc.”
Tuyết Ảnh: “...”
Lăng Ý cũng không làm mua bán lỗ vốn.
Thân phận của thiếu niên tóc đen này không tầm thường, cô thu nhận cậu nửa năm chính là rước cái phiền phức không nhỏ về, đương nhiên, chỉ cần tiền có sẵn thì mọi chuyện đều dễ nói.
Trên người Tuyết Ảnh chắc chắn không có 10 triệu, nhưng bản thân cậu rất đáng giá.
Tuyết Ảnh hỏi: “Nếu như sáu tháng này tôi gom đủ mười triệu...”
Lăng Ý khách khí nói: “Đến lúc đó chúng ta trao đổi sòng phẳng, không can thiệp lẫn nhau.”
Tuyết Ảnh thở phào nhẹ nhõm, đáp ứng: “Được.”
Lăng Ý cười híp mắt nhìn cậu, lại nói: “Vậy thì, trả tiền đặt cọc trước đi?”
Tuyết Ảnh ngẩn người.
Lăng Ý liếc mắt nhìn quang não trên cổ tay cậu.
Tuyết Ảnh lập tức hiểu ra, cậu nói: “Bây giờ tôi chỉ có 1 triệu.”
Lăng Ý: “Có thể.”
Tuyết Ảnh không chút do dự, mở quang não ra chuyển khoản cho Lăng Ý.
Lăng Ý thuận miệng hỏi cậu: “Cậu đi bụi được mấy ngày rồi?”
Tuyết Ảnh không giấu diếm: “Hai tuần.”
Lăng Ý không nói thêm gì nữa, cái hai tuần này, nói rõ quang não không có vấn đề gì.
Từ cái tên “XY” này cô cũng nhìn ra được, Tuyết Ảnh chuẩn bị bỏ nhà đi bụi, quang não này là hàng mới, thông tin trong đó chỉ là tạm thời, nếu như bại lộ hành tung, cậu đã bị bắt từ lâu rồi.
Tuyết Ảnh để lại cho mình 10 ngàn điểm tín dụng, cậu giải thích: “Tôi cần một cái khoang trò chơi, vậy thì tôi mới có thể trả tiền cho cô.”
Lăng Ý nghe được ngụ ý trong lời nói của cậu -- có khoang trò chơi, nửa năm nữa có thể kiếm được 10 triệu?
Điều này đối với Lăng Ý đến từ thế giới phế thổ mà nói, khó tin vãi chưởng, nhưng Tuyết Ảnh nói với vẻ quá là đương nhiên, Lăng Ý từ chối cho ý kiến đáp một tiếng: “Ừm.”
Tuyết Ảnh cảm nhận được giọng nói của cô hơi lộ ra vẻ nghi ngờ, lập tức nói: “Mùa giải này tôi nhất định...” Cậu lại dừng lại, như thể anh cảm thấy việc nói một cách gay gắt là quá ngây thơ.
Lăng Ý không có hỏi tiếp bởi vì không cần thiết, mấy cái tin tức này chỉ cần tra một lúc là biết rõ ngay, việc quan trọng lúc này là: “Đi thôi, đồ vật trên người cậu đều phải thay đổi một lượt.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
