Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
[Chủ livestream, chủ livestream, tôi đã ghi lại câu chú vừa rồi rồi. Tôi làm theo có thể gặp lại người thân đã mất trong mơ không?]
Tang Phi Vãn giải thích: “Mong mọi người hãy thận trọng, nhỡ đâu người bạn muốn gặp không còn quanh quẩn bên cạnh, có khi lại gọi nhầm thứ không sạch sẽ vào mơ thì sao. Mời thần dễ, tiễn thần khó, với linh hồn càng phải cẩn trọng.”
Mọi người trong phòng: “……”
Tang Phi Vãn lại nói: “Ai muốn biết tiếp thì mười giờ tối mai nhớ canh livestream nhé. Được rồi, tiếp theo là quẻ cuối cùng.”
Rất nhanh, người kết nối cuối cùng cũng xuất hiện trước mặt mọi người.
Vị này có ID là “Thượng Thiện Nhược Thủy”, là một người đàn ông ngoài 40 tuổi, ăn mặc giản dị, tóc tai có phần rối bời.
Có lẽ không ngờ mình lại may mắn được chọn, ông ấy nhất thời chưa kịp phản ứng.
Đến khi nhìn rõ mình trên màn hình, ông ấy vội vàng chỉnh lại tóc tai, sau đó mới mỉm cười chào chủ phòng live.
Tang Phi Vãn như thường lệ hỏi: “Thượng Thiện Nhược Thủy, ông muốn hỏi gì?”
Thượng Thiện Nhược Thủy đáp: “Tôi muốn giải một khúc mắc thay mẹ mình. Mẹ tôi năm nay 70 tuổi, vốn sinh ra trong một gia đình thành phố, sau này vì đi xuống nông thôn làm thanh niên trí thức mà gắn bó luôn với làng quê. Cả đời này, điều nuối tiếc lớn nhất của mẹ tôi là năm đó không được vào đại học.”
Thượng Thiện Nhược Thủy thở dài nặng nề: “Thực ra hồi trẻ mẹ tôi rất ham học, cũng rất chăm chỉ. Ban ngày làm việc đồng áng xong, tối đến lại tranh thủ đọc sách dưới ánh đèn dầu…”
Theo lời kể của Thượng Thiện Nhược Thủy, trong đầu mọi người như hiện lên hình ảnh một cô gái trẻ, trong căn nhà nông thôn đơn sơ, dưới ánh đèn dầu leo lét, vẫn miệt mài học tập…
Thời đại ấy đã ảnh hưởng đến biết bao nhiêu người.
Bao nhiêu người phải rời xa quê hương, từ đó chẳng thể trở về…
Mẹ của Thượng Thiện Nhược Thủy là con một trong nhà, sau khi xuống nông thôn thì ngày đêm mong ngóng được trở về thành phố để phụng dưỡng cha mẹ.
May mắn là không lâu sau, kỳ thi đại học được khôi phục, mở ra cơ hội cho tất cả những ai yêu học.
Để nắm bắt cơ hội ấy, cô gái ấy ban ngày lao động, ban đêm học hành.
Cuối cùng, công sức không phụ lòng người, cô đã thi đỗ vào Đại học Thanh Bắc với thành tích xuất sắc.
Thế nhưng, đến gần ngày nhập học, cô lại phát hiện giấy báo trúng tuyển đại học của mình không cánh mà bay…
Ở thời hiện đại, mất giấy báo trúng tuyển tuy cũng phiền phức, nhưng vẫn có cách giải quyết, ví dụ như liên hệ trường để làm lại. Nhưng mấy chục năm trước, thông tin chưa phát triển, điện thoại di động còn chưa phổ cập.
Mất giấy báo, nhất là lại mất ngay sát ngày nhập học, đồng nghĩa với việc đánh mất luôn cơ hội vào đại học.
Vì chuyện đó mà mẹ của Thượng Thiện Nhược Thủy đã lỡ mất cơ hội học hành, lỡ luôn cơ hội trở về thành phố và lỡ cả một đời…
Thượng Thiện Nhược Thủy tiếc nuối vô cùng: “Sau này, mẹ tôi lấy bố tôi, ở lại nông thôn làm một người phụ nữ nông thôn suốt cả đời. Tôi thường hay nghĩ, nếu năm đó mẹ tôi được học đại học, được ở lại thành phố thì cuộc đời bà sẽ ra sao nhỉ?”
“Có lẽ bà sẽ trở thành một giảng viên đại học được người người kính trọng hoặc là một bác sĩ cứu người giúp đời, về hưu rồi cũng giống như các bà cụ thành phố khác, lĩnh lương hưu cao, rảnh rỗi thì ra quảng trường nhảy múa, hoặc thỉnh thoảng đi du lịch đây đó.”
“Dù thế nào thì cũng sẽ không giống bây giờ, nghèo cả đời, đến lúc bệnh tật cũng chỉ có thể chờ chết ở cái thị trấn nhỏ này.”
“Mấy chục năm nay mẹ tôi chưa từng nhắc lại chuyện xưa, mãi đến một năm trước, khi sức khỏe bà dần yếu đi, bà mới kể cho tôi nghe chuyện này. Lúc ấy tôi mới biết, thì ra người mẹ già bình thường của tôi, mấy chục năm trước từng thi đỗ vào trường đại học danh tiếng nhất cả nước!”
“Dù bây giờ bà luôn miệng nói đó là số phận, nhưng tôi nhìn ra được bà rất tiếc nuối. Cả một đời bị thay đổi như thế, ai mà không tiếc chứ.”
“Chủ phòng live, thứ đã mất mấy chục năm rồi, cô còn có thể giúp tôi tìm lại không?”
Tang Phi Vãn đáp: “Có thể. Tôi cần xem tướng mặt mẹ ông, gặp trực tiếp hoặc ảnh chụp đều được.”
Thượng Thiện Nhược Thủy liền lục lọi trong nhà, tìm ra một tấm ảnh cũ.
Trong ảnh, cô gái tết hai bím tóc, nụ cười ngọt ngào trông rất trong sáng. Bên cạnh cô gái còn có một người đàn ông mặt vuông chữ điền, nụ cười thật thà chất phác.
“Đây là ảnh cưới của bố mẹ tôi ngày xưa. Mẹ tôi có phải rất xinh không? Hồi đó bà là cô gái xinh nhất đội thanh niên trí thức đấy.”
Tang Phi Vãn nhìn qua tướng mạo, liền nhìn thấu vận mệnh gập ghềnh của cô gái ấy.
“Thượng Thiện Nhược Thủy, quẻ này tôi xem miễn phí cho ông, coi như giúp cậu ông chữ hiếu. Còn về sự thật cuối cùng có nói cho mẹ ông biết hay không thì tùy ông quyết định.”
Nhà cũ của họ là nhà đất xây từ mấy chục năm trước, bỏ không đã lâu, cỏ dại trong sân mọc cao quá đầu người.
Thượng Thiện Nhược Thủy tìm đến gốc cây hoè già trong sân, đào mấy nhát, rất nhanh đã thấy một cái hũ sứ.
Trong hũ cất giữ một tờ giấy báo trúng tuyển đại học Thanh Bắc đã ố vàng.
Dù đã trải qua bao năm tháng nhưng tên người được nhận trên đó chính là mẹ của Thượng Thiện Nhược Thủy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
