Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Để cho quẻ bói càng chính xác, Bà Tôn Mong Cháu liền kể tỉ mỉ chuyện nhà mình.
Gia đình bà ta vốn rất “truyền thống”, coi trọng nhất là chuyện nối dõi tông đường.
Khi còn trẻ, Bà Tôn Mong Cháu từng được khen là mát tay sinh con trai, một hơi sinh liền năm đứa con trai, từng là chuyện được ca tụng ở vùng này.
Thế nhưng về sau nhà quá nghèo, trong năm người con trai chỉ có cậu con thứ hai học hết tiểu học là lấy được vợ, bốn người còn lại đều vẫn độc thân.
Dù vậy Bà Tôn Mong Cháu vẫn cho rằng, con trai càng nhiều càng có phúc.
Trớ trêu thay, trong năm người con trai ấy, chỉ có cậu thứ hai lấy được vợ, vậy mà lại mãi không sinh được con trai.
Sau khi con trai cưới vợ, dưới sự thúc giục không ngừng của Bà Tôn Mong Cháu, con dâu lần lượt sinh hai đứa, không may cả hai đều là con gái.
Mấy năm trước, khi nhà nước chưa nới lỏng chính sách sinh đẻ, sinh hai con xong là không được sinh tiếp nữa, cán bộ phụ nữ trong thôn còn sớm đến nhà vận động đi triệt sản.
Điều này đồng nghĩa với việc nhà bà ta có nguy cơ tuyệt tự.
Vì chuyện này, Bà Tôn Mong Cháu buồn đến mức ăn cơm cũng không vô.
Không ngờ, cô cháu gái thứ hai vừa sinh ra được năm sáu ngày thì gặp chuyện ngoài ý muốn mà mất.
Nói đến đây, Bà Tôn Mong Cháu cũng thở dài: “Con bé ấy chắc cũng biết mình không có phúc nên mới đi sớm như vậy. Thật ra chuyện này qua rồi thì thôi, sinh thêm đứa nữa cũng được mà.”
“Nhưng từ sau đó, con dâu tôi cứ hễ mang thai là lại sảy, liên tiếp ba lần đều không giữ được, đi bệnh viện kiểm tra cũng chẳng tìm ra bệnh gì.”
“Con dâu tôi thì sống chết không chịu mang thai nữa, thậm chí còn không chịu gần gũi với con trai tôi! Các cô nói xem, phụ nữ mà không sinh con thì còn ra gì?”
“Hồi cưới nó, nhà tôi cũng phải bỏ ra mấy vạn tiền sính lễ đấy. Đến giờ mấy đứa con trai khác của tôi còn trách tôi thiên vị đây này! Đằng ấy thì hay rồi, nói không sinh là không sinh, các cô bảo có tức không chứ?”
Những lời này vừa thốt ra, lập tức chạm vào điểm nóng của cộng đồng mạng, bình luận trong phòng livestream sôi sục phẫn nộ:
[Đây là tàn dư phong kiến từ xó xỉnh nào chui ra vậy? Thời đại nào rồi mà còn coi phụ nữ là công cụ sinh đẻ?]
[Nối dõi tông đường á? Xì! Nhà bà có ngai vàng hoàng đế để truyền lại chắc?]
[Ngai vàng cái nỗi gì! Không nghe bà già nói sinh năm đứa con trai, bốn đứa vẫn ế à? Nghèo đến mức chẳng cưới nổi vợ, còn mơ sinh con trai làm gì? Sinh ra để tiếp tục ế à?]
[Nếu như sinh con chỉ để kế thừa sự bận rộn, lo lắng, nghèo khổ của bà, vậy thì không sinh cũng là một điều tốt!]
Cư dân mạng mắng như mưa, nhưng Bà Tôn Mong Cháu vốn mù chữ, hoàn toàn không hiểu những lời đó, càng không biết đến câu nói nổi tiếng của Trương Tài Nữ.
Tang Phi Vãn lạnh lùng hỏi: “Vậy, cháu gái nhỏ của bà rốt cuộc là mất như thế nào?”
Bà Tôn Mong Cháu thở dài đáp: “Nói ra cũng trách mẹ nó không tốt. Lúc ở cữ ngủ say quá, chăn đắp kín mặt con mà không biết. Đến khi tỉnh dậy thì con bé đã tắt thở rồi. Vì chuyện này, con dâu tôi khóc suốt cả tháng ở cữ, cũng không biết có phải do khóc nhiều mà hỏng sức khỏe hay không mà sau này mới liên tục bị sảy thai.”
[Ôi, tội nghiệp em bé quá! Làm mẹ rồi nên tôi không chịu nổi mấy chuyện thế này. Nước mắt rơi...]
Ánh mắt sắc bén của Tang Phi Vãn xuyên qua ống kính nhìn thẳng vào Bà Tôn Mong Cháu, “Thật sự chỉ là ngoài ý muốn thôi sao?”
“Chứ không phải ngoài ý muốn thì còn là gì nữa?”
Bà Tôn Mong Cháu ngập ngừng, nghi hoặc hỏi lại: “Chẳng lẽ là con dâu tôi cố ý hại con à? Không thể nào đâu? Nó thương con gái lắm, con gái lớn được nó chiều hư luôn ấy. Đứa nhỏ mất rồi, nó khóc suốt cả tháng ở cữ, còn nhất quyết không chịu sinh nữa, may mà con trai tôi dỗ dành mãi nó mới chịu mang thai lại. Tiếc là ba lần sau đều vừa mang thai đã sảy.”
“Ôi dào, nói mấy chuyện này cũng chẳng để làm gì. Chủ phòng live à, cô vẫn xem giúp tôi đi, con dâu tôi liệu còn sinh được con trai không? Nhà tôi rốt cuộc có nối dõi được nữa không?”
Tang Phi Vãn đáp: “Nếu bà cho rằng không sinh được cháu trai thì nhà bà tuyệt tự, vậy tôi rất tiếc phải nói với bà, nhà bà đúng là tuyệt tự rồi đấy!”
“Ôi trời ơi, mẹ ơi là mẹ ơi, sao số tôi lại khổ thế này chứ. Khó khăn lắm mới cưới được con dâu, vậy mà nó lại chẳng sinh nổi cho tôi một đứa cháu trai!”
Bà Tôn Mong Cháu vừa gào khóc hai tiếng, vừa vội lau nước mắt: “Chủ phòng live, cô không phải rất có bản lĩnh sao? Giúp tôi nghĩ cách đi, xem có cách nào để con dâu tôi lại mang thai con trai không? Ví dụ như mấy mẹo sinh con trai ấy. Tôi biết mấy người như cô, mấy chuyện này thiếu gì cách. Chủ phòng live, chỉ cần cô giúp con dâu tôi sinh được con trai, tôi sẽ tặng quà cho cô!”
Tang Phi Vãn hỏi: “Con dâu và con trai bà có ở nhà không? Chuyện này, tốt nhất để tôi gặp người trong cuộc thì hơn.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







