Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Chẳng bao lâu, hồn phách vốn đã mờ nhạt đến mức gần như không nhìn thấy, dưới ánh sáng vàng thần thánh lại một lần nữa ngưng tụ thành hình.
Tang Phi Vãn dừng niệm chú, nói với Vượng Vượng: “Mày đã là vong hồn, không thể tiếp tục ở lại nhân gian nữa. Tạm biệt chủ nhân xong thì hãy đi đầu thai đi.”
Vượng Vượng phát ra tiếng nức nở như muốn nói gì đó.
Tang Phi Vãn lắc đầu: “Không được, mày không thể ở lại bên cạnh cô ấy nữa. Người ai cũng có số mệnh, mày đã là hồn ma rồi, cố chấp ở lại cũng chẳng giúp được gì nhiều.”
Phi Tường Chi Điểu tuy không hiểu được lời Vượng Vượng, nhưng nhìn biểu hiện của nó cũng biết Vượng Vượng không nỡ rời xa mình.
Cô ấy cũng đầy lưu luyến, nhưng chỉ có thể cố nén nước mắt nói với Vượng Vượng: “Mày cứ yên tâm đi đi, tao đã lớn rồi, sẽ tự biết bảo vệ mình. Vượng Vượng, đi đi! Đầu thai cho tốt, đừng vì tao mà lỡ dở nữa.”
Vượng Vượng rúc vào chân chủ nhân, lưu luyến không rời mà cọ cọ.
Nó thật sự không nỡ mà.
Từ lúc mới ra đời, nó đã ở bên chủ nhân, cùng lớn lên, cùng trải qua mười năm hạnh phúc.
Khi còn nhỏ, nó coi chủ nhân như mẹ.
Mỗi ngày vui nhất là nghe chủ nhân gọi: “Ăn cơm thôi”, rồi lắc lư cái đuôi, ưỡn mông, ăn đến mức mặt mũi toàn cơm.
Lớn lên, nó coi chủ nhân như bạn, cùng chơi đùa, cùng nghịch ngợm, cùng bị mắng…
Có một thời gian chủ nhân phải ở ký túc xá, mấy ngày liền không về nhà.
Chó không hiểu thế nào là ở ký túc, chỉ thấy cô chủ mãi không về, cứ tưởng cô ấy ra ngoài săn mồi gặp nguy hiểm, lo lắng đến đứng ngồi không yên. Chỉ đến khi chủ nhân bình an trở về, nó mới yên tâm lao vào người chủ nhân như phát điên.
Nó từng coi chủ nhân là chỗ dựa của mình, nhưng sau này phát hiện chủ nhân cũng có lúc bị bắt nạt, nó chỉ muốn bảo vệ chủ nhân, không để cô ấy bị tổn thương dù chỉ một chút.
Dù bị người ta bắt đi, điều nó sợ nhất cũng không phải là cái chết cận kề mà là phải chia xa chủ nhân.
Cũng chính vì chấp niệm ấy, sau khi chết, Vượng Vượng mới nấn ná ở dương gian, bỏ lỡ cơ hội đầu thai.
Dù bây giờ, nó mơ hồ cảm nhận được rời đi là tốt nhất, nhưng vẫn không nỡ mà!
Phi Tường Chi Điểu thử đưa tay vuốt ve Vượng Vượng, lần này cô ấy chạm vào không phải là khoảng không vô hình, mà là cảm giác mềm mại chân thật, y như khi Vượng Vượng còn sống.
Tang Phi Vãn nói: “Tôi đã dùng chú độ hồn giúp nó tạm thời có lại thân thể, nhưng chỉ có hai phút thôi. Trong thời gian này, nó phải tự nguyện rời đi thì mới có thể chuyển kiếp, nếu không khi chú lực tan hết, nó sẽ không bao giờ được đầu thai nữa.”
Phi Tường Chi Điểu cũng không nỡ rời Vượng Vượng, nhất là sau bao nhiêu ngày tháng lại có thể ôm nó, vuốt ve nó thêm lần nữa.
Cô ấy ôm chặt Vượng Vượng khóc nức nở, lại sợ mình như vậy sẽ khiến Vượng Vượng càng khó rời đi, đành nhẫn tâm đẩy nó ra: “Mày đi đi, tao xin mày đi đi! Vượng Vượng đi đi, tao không cần mày nữa…”
Vượng Vượng ngơ ngác nhìn chủ nhân, đôi mắt đen láy đầy tủi thân, như thể chỉ cần thêm một chút nữa là nước mắt sẽ rơi xuống.
Tang Phi Vãn ngồi xổm xuống, kiên nhẫn nói với Vượng Vượng: “Mày đã là hồn ma rồi, âm khí quá nặng, ở bên cạnh chủ nhân lâu sẽ khiến sức khỏe cô ấy yếu đi. Mày nghĩ xem, dạo này cô ấy có phải hay bị ốm không?”
Vượng Vượng ngơ ngác nhìn Tang Phi Vãn, lại quay sang nhìn chủ nhân của mình, bỗng nhiên hiểu ra mọi chuyện.
Tang Phi Vãn nhẹ nhàng vuốt đầu nó: “Ngoan lắm, mày vất vả rồi, để tao tiễn mày đi nhé.”
Cô lại bắt đầu niệm chú độ hồn, trên người Vượng Vượng ánh vàng rực rỡ bừng lên, chói đến mức ai cũng không thể mở mắt.
Chốc lát sau, Tang Phi Vãn dừng lại, ánh sáng biến mất, mọi thứ trong phòng đều trở lại như cũ, chỉ còn Vượng Vượng là không thấy đâu nữa.
Cứ như thể tất cả những chuyện vừa rồi chỉ là một giấc mơ lớn.
Vượng Vượng à, kiếp này thật sự chẳng thể gặp lại nữa, nếu có kiếp sau, mong mày được bình an, hạnh phúc…
Chẳng bao lâu sau, cảnh sát đã tới nơi.
Tôn Chấn Đông bị cảnh sát bắt giữ, đưa về quy án.
Qua điều tra, hắn bị tình nghi liên quan đến nhiều vụ lừa đảo, buôn bán người. Lần này hắn lén lút xâm nhập vào nước ngoài, vốn định làm một mẻ cuối cùng, không ngờ lưới trời lồng lộng, tuy thưa mà khó lọt.
Còn Bất Kỵ Công Tử cũng được đưa lên xe cứu thương, trước khi lên xe cậu ta mới chợt nhớ ra điều gì, vội vàng hỏi Tang Phi Vãn: “Có phải cô đã sớm tính được tôi sẽ bị thương, nên mới nói với tôi những lời đó trên máy bay không?”
Tang Phi Vãn nhìn chân cậu ta vẫn còn đang chảy máu không ngừng, khẽ gật đầu.
Bất Kỵ Công Tử mặt mày nhăn nhó: “Vậy sao cô không nói thẳng ra? Để tôi còn chuẩn bị, cũng tránh được vết thương này chứ!”
Tang Phi Vãn thản nhiên đáp: “Có tai họa có thể tránh, nhưng cũng có cái là không thể tránh được.”
Bất Kỵ Công Tử không phục: “Sao lại không tránh được? Nếu cô nói rõ sớm, tôi đã không đi cùng cô rồi. Chân tôi cũng chẳng bị dao đâm, ái da~ đau quá!”
Tang Phi Vãn nói: “Nếu cậu tránh được, người bị Tôn Chấn Đông đâm sẽ là cô gái kia, mà vết thương còn nặng hơn nhiều. So sánh giữa hai cái hại, chọn cái nhẹ hơn, đây đã là kết cục tốt nhất rồi.”
Bất Kỵ Công Tử: “…Thế là cô hy sinh tôi à?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







