Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Livestream Bói Toán Quá Chuẩn, Cả Mạng Ngồi Hóng Drama Chương 2: Tai Nạn Đổ Máu

Cài Đặt

Chương 2: Tai Nạn Đổ Máu

“Em... em lên đây bằng cách nào vậy?” Động tác này quá nhanh, đến cả bảo vệ cũng không kịp ngăn, phía dưới khán đài cũng xôn xao cả lên.

Trương Thừa Nghiệp vội vàng hạ giọng: “Đừng làm loạn nữa, mau xuống đi! Một triệu không đủ, anh có thể cho em hai triệu, ba triệu!”

“Vãn Vãn, anh leo lên được vị trí như hôm nay không dễ dàng gì, nể tình chúng ta từng bên nhau, xin em đừng hủy hoại anh. Vãn Vãn, em quên rồi sao, em từng nói em nguyện làm tất cả vì anh mà?”

Tang Phi Vãn thản nhiên đáp: “Tôi đồng ý chia tay.”

Trong lòng Trương Thừa Nghiệp khẽ vui: Anh ta biết mà, Tang Phi Vãn yêu anh ta sâu đậm, chỉ cần nói vài câu ngon ngọt là cô không dám làm loạn thật.

Dỗ dành cô xong, lại dùng chiêu cũ nói là fan cuồng là xong chuyện.

Khoảnh khắc tiếp theo, Tang Phi Vãn bất ngờ hướng về micro lớn tiếng tuyên bố: “Trương Thừa Nghiệp, tôi đồng ý chia tay, nhưng có vài thứ tôi nghĩ trả lại cho anh thì tốt hơn.”

Nói xong, cô lấy ra một xấp ảnh chụp chung của Tang Phi Vãn và Trương Thừa Nghiệp hồi trung học, đó từng là minh chứng cho một mối tình ngây thơ dại khờ.

Những lúc Tang Phi Vãn khổ sở, mệt mỏi nhất, chỉ cần lật xem mấy tấm ảnh này là lại cảm thấy mọi thứ đều xứng đáng, rồi ôm lấy ảnh của hai người mà ngủ thiếp đi.

Bây giờ, cô muốn thay cho Tang Phi Vãn của quá khứ trả lại tất cả cho anh ta!

Tất cả những người dưới sân khấu đều là nhân chứng!

Trương Thừa Nghiệp vừa nhìn thấy mấy tấm ảnh, sắc mặt lập tức thay đổi, vội vàng đưa tay định giật lại. Nhưng Tang Phi Vãn lại nhanh tay đổi hướng, rồi vung xấp ảnh về phía đám đông dưới sân khấu...

Màn thao tác này cũng thành công đưa tên Tang Phi Vãn và Trương Thừa Nghiệp lên hot search.

Sau đó, Tang Phi Vãn không còn quan tâm bất cứ điều gì liên quan đến Trương Thừa Nghiệp nữa.

Cô đã thực hiện xong lời hứa với “nguyên chủ”, tiếp theo chính là phải sống cho bản thân mình!

Muốn sống tiếp, việc đầu tiên phải làm là lấp đầy cái bụng.

Trước đây, Tang Phi Vãn gom góp từng đồng để nuôi đàn ông, ngoài một chiếc điện thoại, mấy bộ quần áo rẻ tiền và tiền thuê nhà còn thiếu nửa tháng, trong túi cô chỉ còn đúng ba đồng xu lẻ.

Tang Phi Vãn bây giờ, đối với mọi thứ trên thế giới này đều vô cùng xa lạ.

Đến mức bụng đã réo ọc ọc hai ngày liền, cô mới nhận ra là mình đang đói, cần phải ăn cơm!

Ông lão đang chăm chú xem livestream mấy cô gái xinh trên điện thoại, cười đến nỗi mặt đầy nếp nhăn.

Tang Phi Vãn tò mò ghé mắt nhìn thử, chỉ thấy trên màn hình điện thoại của ông là một cô nàng mặt tròn, ngọt ngào đang say sưa hát.

Bài hát nghe cũng ổn, chỉ tiếc là hát nhép.

Ấy vậy mà ông lão lại rất mê, còn thành thạo gõ mấy câu tán tỉnh sến súa:

[Em gái Khuynh Quốc, em là tim gan của tôi. Hôm qua tôi đã tặng hết tiền riêng cho em rồi, em nhận được chưa?”]

Lời tỏ tình chân thành của ông lão nhanh chóng bị làn sóng bình luận lướt qua màn hình cuốn phăng đi.

Tang Phi Vãn tinh mắt liếc thấy một dòng bình luận:

[Bố tôi thì ngồi hóng Em gái Khuynh Quốc bên này, còn mẹ tôi thì ngồi hóng Tuấn Tài—— ơ khoan, không đúng, Tuấn Tài vừa bị cấm rồi, mẹ tôi buồn đến mức chẳng nuốt nổi cơm.]

Ông lão vừa xem livestream vừa không quên nhiệt tình góp ý cho Tang Phi Vãn: “Cô bé, tôi thấy cô cũng xinh xắn đấy, hay là học theo em gái Khuynh Quốc nhà tôi làm streamer đi. À mà, cô biết hát hay nhảy không?”

Tang Phi Vãn lắc đầu.

Ông lão lại hỏi: “Vậy cô biết làm gì?”

Tang Phi Vãn mất hết tu vi, trước kia hô mưa gọi gió, không gì là không làm được, giờ thì chẳng khác nào phế nhân.

Cô suy nghĩ rất nghiêm túc một lúc lâu, cuối cùng chỉ nghĩ ra được một việc: “Xem tướng, bói toán.”

Kỹ năng này không cần dùng đến linh lực nên hiện tại cô vẫn làm được.

Ông lão cười ha hả: “Cô bé, chẳng lẽ đọc mấy quyển sách bói toán là tưởng mình thành thần tiên rồi à?”

Tang Phi Vãn nhìn ông một cái, nhàn nhạt nói: “Nửa phút nữa, ông sẽ gặp tai nạn đổ máu. Cách duy nhất để tránh là tắt điện thoại đi.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc