Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Chủ phòng live, không phải em không tin chị, mà em thật sự không hiểu bạn trai em làm sao có thể mang đến nguy hiểm cho em được? Tối qua, chắc là anh ấy bốc đồng quá nên mới không kiềm chế được thôi. Nhưng anh ấy đã xin lỗi em rồi, còn hứa sau này sẽ không như vậy nữa. Để bù đắp, anh ấy còn chuẩn bị mấy ngày nữa sẽ đưa em đi du lịch.”
Đến tận bây giờ, Phi Tường Chi Điểu vẫn còn tìm lý do cho người đàn ông ấy, đúng là tình yêu thật sự mà.
…..
Gặp phải tình huống như thế này, bình thường Tang Phi Vãn có thể khuyên thì sẽ khuyên, còn không nghe thì thôi.
Nhưng lần này lại liên quan đến một linh hồn chó, mà còn là một chú chó trung thành.
Tang Phi Vãn nói: “Hôm qua lúc bạn trai cô đến, tôi không nhìn rõ mặt anh ta, cô có ảnh của anh ta không?”
“Có, có chứ!” Phi Tường Chi Điểu vội vàng lục trong ví lấy ra một tấm ảnh chụp chung của hai người.
Người đàn ông trong ảnh trông cũng khá ổn, nhưng ánh mắt lại toát lên vẻ âm hiểm, tuyệt đối không phải hạng người lương thiện.
“Chủ phòng live, thế nào rồi? Chị nhìn ra được gì không?” Phi Tường Chi Điểu căng thẳng hỏi.
“Từ tướng mạo mà nói, giữa hai lông mày anh ta phủ đầy tội nghiệt, chắc chắn từng làm chuyện trái với thiên đạo…”
Tang Phi Vãn sợ cô ấy nghe không hiểu, bèn đổi cách nói: “Ý tôi là hắn từng làm chuyện phạm pháp, hơn nữa còn là loại dính đến mạng người. Cô nói hắn muốn dẫn cô đi du lịch? Nhìn theo tướng mạo, việc phạm pháp của hắn đúng là nằm ở hướng đó.”
[Nghe vậy tự dưng tôi nhớ ra gần đây có không ít người bị lừa đi nơi khác.]
[Đúng đúng, tôi cũng nghe rồi, bị mổ lấy nội tạng đấy, đừng đi nhé! Nhất là con gái, bị lừa bán sang đó thì thảm lắm luôn.]
[Khuyên nên báo cảnh sát, điều tra kỹ càng anh chàng kia đi.]
[Nhưng không có bằng chứng thì báo cảnh sát họ có tin không? Chẳng lẽ báo là nhờ bói toán mà biết bạn trai phạm tội à? Thế thì bị coi là thần kinh mất.]
[Nhưng không báo thì làm sao? Đợi đến khi bị bạn trai bán rồi mới báo thì cũng muộn rồi!]
Phi Tường Chi Điểu tuy rất bất ngờ nhưng cô ấy cũng không ngốc, được nhắc nhở như vậy liền cảnh giác hơn.
“Em có một người bạn học làm cảnh sát, em sẽ nhờ cậu ấy giúp tra thử xem. Nếu anh ta thật sự là người xấu, bạn em chắc chắn sẽ không tha cho anh ta. Nhưng còn Vượng Vượng thì sao? Chủ phòng live chị biết siêu độ không, có thể giúp nó không?”
Tang Phi Vãn đáp: “Tình trạng của Vượng Vượng vẫn còn cầm cự được hai ngày nữa, tối mai sau khi trời tối tôi sẽ đến tìm cô. Trước khi mọi chuyện sáng tỏ, tốt nhất cô đừng gặp lại bạn trai.”
Phi Tường Chi Điểu cảm ơn rối rít, chủ động gửi địa chỉ cho cô qua tin nhắn riêng.
Để tiện liên lạc, Tang Phi Vãn dứt khoát kết bạn WeChat với cô ấy.
Cô vốn định nhắn riêng hỏi chuyện tiền đi đường, ai ngờ đối phương đã nhanh tay tặng luôn năm lần thưởng Vân Kình Ngạo Tường.
Bên kia, tình hình đặt đồ ăn ngoài của Bất Kỵ Công Tử cũng bắt đầu có phản hồi.
Chỉ nửa tiếng sau khi cậu ta đặt hàng, các shipper lần lượt gọi điện tới.
Shipper đầu tiên gọi: “Xin lỗi xin lỗi, vừa nãy tôi đi được nửa đường thì xe đột nhiên nổ lốp, không thể giao hàng trong thời gian ngắn. Hay là anh yêu cầu hoàn đơn nhé.”
Shipper thứ hai: “Xin lỗi, tôi vừa bị ngã, đồ ăn đổ hết rồi…”
Shipper thứ ba: “Tôi vượt đèn đỏ bị cảnh sát giao thông bắt, giờ đang bị phạt đứng làm tình nguyện viên ở ngã tư…”
Shipper thứ tư: “…”
Bất Kỵ Công Tử tổng cộng đặt đồ ăn ở 13 nhà hàng, vậy mà 12 nhà đầu tiên đều gặp đủ loại lý do không thể giao hàng.
Nhà hàng cuối cùng tuy xa nhất, nhưng lại là nhà hàng tư nhân năm sao cao cấp, cao cấp đến mức cả việc giao hàng cũng có người riêng, xe riêng đưa tới.
Dù 12 nhà trước đều thất hứa, Bất Kỵ Công Tử vẫn tin chắc nhà cuối cùng sẽ không có vấn đề gì—giá đắt nhất, dịch vụ chắc chắn phải tận tình.
Đang nghĩ vậy thì bên kia gọi điện tới.
“Thưa quý khách, rất xin lỗi, bếp trưởng của nhà hàng chúng tôi vừa bị dao cắt trúng tay trong bếp, món ăn của anh không thể hoàn thành được. Để bù đắp, nhà hàng sẽ tặng anh mười phiếu ăn miễn phí.”
Không hổ là nhà hàng cao cấp, dịch vụ đúng là khác biệt, tặng hẳn mười phiếu ăn miễn phí ngay lập tức.
“Không đúng, ông đây cần đồ ăn ngoài tối nay, ngay bây giờ cơ! Ai thèm mấy cái phiếu ăn của các người?” Bất Kỵ Công Tử vừa nghe điện thoại vừa làu bàu chửi.
Nhà hàng bên kia liên tục xin lỗi, chủ yếu là bếp trưởng bị thương, họ cũng hết cách.
Bất Kỵ Công Tử đành phải lùi một bước: “Tôi không cần phiếu ăn bồi thường, nhà hàng các người còn gì ăn được thì gửi đại cho tôi đi.”
Đối phương lịch sự từ chối: “Xin lỗi quý khách, tuy trong bếp vẫn còn một số món nhưng chúng tôi là nhà hàng năm sao, đồ ăn đã qua thời gian thưởng thức ngon nhất thì thà đổ đi chứ tuyệt đối không bán cho khách.”
Bất Kỵ Công Tử vẫn đang livestream toàn bộ quá trình, nên tình cảnh của cậu ta bị cư dân mạng nhìn thấy hết.
[Thế này là toàn quân bị diệt rồi à? Trời ơi, bói chuẩn quá đi mất!]
[Quan trọng không phải là đồ ăn ngoài có giao tới không, mà là Bất Kỵ Công Tử có phải ăn shit không kìa. Công Tử nghe tôi này, cùng lắm thì nhịn đói, chứ đói mấy cũng đừng ăn shit nhé!]
[Vấn đề là chẳng lẽ còn có thể nhịn đói mãi sao? Bữa này không ăn, vậy bữa sau thì sao? Tôi có cảm giác nếu lời tiên đoán này không ứng nghiệm, Bất Kỵ Công Tử chắc chắn sẽ chẳng ăn được thứ gì khác.]
[Tôi vừa từ phòng livestream “mỗi quẻ hai nghìn” chuyển qua đây, chị gái vừa rồi còn dùng bói toán cứu được một mạng người đấy. Bất Kỵ Công Tử, dù tôi cũng là fan của anh, nhưng lần này anh thật sự đụng phải thứ dữ rồi!]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










