Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Bất Kỵ Công Tử đã mở livestream rồi, nửa tiếng nữa mọi người có thể vào phòng cậu ta xem tiếp. Hôm nay còn một quẻ nữa, còn ai muốn xem không?”
[A a a, tôi muốn xem Bất Kỵ Công Tử, lại muốn xem Streamer bói quẻ. Làm sao bây giờ, cá và gấu không thể cùng có được!]
[Streamer bảo nửa tiếng nữa xem tiếp mà? Nửa tiếng, chắc đồ ăn ngoài của Bất Kỵ Công Tử cũng giao rồi, đến lúc đó xem cũng chưa muộn.]
[Chẳng có gì phải nghi ngờ, chắc chắn Bất Kỵ Công Tử thắng thôi. Người ta giàu thế, muốn ăn gì chẳng được? Làm sao mà phải ăn phân, đùa à!]
[Streamer chắc cũng biết mình thua rồi nên tranh thủ chút thời gian cuối cùng kiếm thêm ít tiền.]
Nói thì nói vậy, nhưng quẻ cuối cùng cũng nhanh chóng bị người khác giành mất.
So với Bất Kỵ Công Tử, lần này kết nối là một anh nhân viên văn phòng bình thường, gần mười hai giờ đêm rồi mà vẫn còn tăng ca.
Anh nhân viên văn phòng nói: “Streamer, tôi đã tăng ca liên tục một tháng rồi, thật sự rất mệt. Đôi khi nghĩ, tại sao mình phải khổ thế này? Hay là về quê cho xong, nhưng lại không nỡ bỏ công việc thu nhập cao này. Streamer, tôi muốn nhờ cô xem giúp, tôi nên ở lại thành phố lớn làm việc cho công ty lớn, hay về quê phát triển thì tốt hơn?”
Tang Phi Vãn đáp: “Lời khuyên của tôi là, lập tức nằm xuống nghỉ ngơi ngay.”
Anh nhân viên văn phòng nghe xong thì sững người, rồi lại bật cười: “Cô đùa gì vậy, người đâu dễ đột tử thế? Bỏ việc à? Cô có biết mai là hạn cuối nộp phương án không, nếu tối nay tôi không làm xong, mai cả phòng sẽ bị tôi liên lụy đấy. Sếp tôi…”
Không biết có phải vì quá kích động hay không, đang nói dở, anh ấy bỗng cảm thấy tim đập thình thịch.
Anh ấy vội vàng chộp lấy chiếc cốc bên cạnh, ừng ực uống cạn ly cà phê thứ mười trong ngày, lúc này mới thấy dễ chịu hơn một chút.
“Tôi vẫn nên chăm chỉ tăng ca thì hơn, không xem bói nữa đâu.” Nói xong, anh nhân viên văn phòng cắt ngang kết nối.
Tang Phi Vãn quay sang nói với các cư dân mạng: “Điện thoại của tôi đang livestream nên không tiện gọi. Các bạn trong phòng livestream, làm ơn giúp tôi gọi xe cứu thương, mười phút nữa anh ấy sẽ bị nhồi máu cơ tim đột ngột. Địa chỉ là tầng 12, tòa nhà Đông Mậu, khu Đông Thành.”
[Chủ phòng livestream đoán anh nhân viên văn phòng sắp đột tử? Thật hay đùa vậy?]
[Đến cả địa chỉ cũng nói ra được, chắc chắn là thật rồi. Liên quan đến mạng người, để tôi gọi xe cứu thương giúp!]
[Trùng hợp ghê, tôi cũng đang tăng ca ở tòa Đông Mậu, tôi ở tầng 10. Để tôi lên xem thử anh chàng đó thế nào!]
[Bạn ở trên ơi, mở livestream cho tôi xem với!]
Vài phút sau…
[Streamer, tôi quay lại rồi, đúng là có anh ấy ở tầng 12 thật. Tôi khuyên anh ấy tin lời chủ phòng, bảo anh ấy mau đi bệnh viện nhưng anh ấy không tin, còn muốn tiếp tục tăng ca.]
Người bạn đó vừa nói vừa xin kết nối với Tang Phi Vãn, cô đồng ý.
Thế là trên màn hình lại xuất hiện anh nhân viên văn phòng vừa rồi.
Có lẽ cảm thấy quyền riêng tư bị xâm phạm, anh ta rất tức giận, đứng bật dậy định gọi bảo vệ đuổi người.
Đúng lúc này, anh ta đột ngột ôm ngực, đau đớn ngã vật xuống đất.
Đúng là phát bệnh thật rồi!
May mà trong phòng livestream có người tin lời Tang Phi Vãn, đã gọi điện cấp cứu, anh nhân viên văn phòng vừa ngã xuống thì nhân viên y tế cũng kịp thời tới nơi, trong khung hình xuất hiện cảnh cấp cứu của các y bác sĩ.
Cả phòng livestream lại một lần nữa chấn động.
[Cái này… cái này chắc chắn không phải diễn kịch đâu!]
[Diễn cái gì mà diễn, tôi vừa nhìn thấy chữ trên đồng phục của nhân viên y tế: Bệnh viện Bắc Hoa. Đây là bệnh viện nổi tiếng nhất ở Kinh Đô, ngay gần tòa Đông Mậu. Làm sao mà giả được!]
[Lúc nãy tôi còn nghĩ Bất Kỵ Công Tử chắc chắn sẽ thắng, giờ tôi thấy anh ta đúng là có khả năng ăn “phân” thật rồi.]
Anh nhân viên văn phòng được xe cứu thương đưa đi, chắc là cứu được, Tang Phi Vãn cũng không để ý thêm nữa.
Cô ngắt kết nối bên tòa Đông Mậu rồi lại tiếp tục kết nối với một cư dân mạng khác.
[Streamer không phải mỗi ngày chỉ xem ba quẻ thôi sao? Sao lại tiếp tục kết nối nữa rồi? Chẳng lẽ hôm nay xem bốn quẻ à?]
[Tôi nhận ra rồi, đây là Phi Tường Chi Điểu, hôm qua từng xem quẻ rồi. Tôi còn đang hóng tiếp chuyện của Vượng Vượng đây, cuối cùng cũng đợi được chị gái xuất hiện!]
[Tôi cũng nhớ mà. Lần đầu tiên bác sĩ gặp ma, lại còn là hồn chó, kích thích thật.]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


