…
Khương Từ cũng nhìn thấy cuộc thảo luận trong phòng livestream. Cô không ngờ livestream lại có thể gặp được nhiều người quen như vậy, nhưng cũng tiện cho cô.
“Cậu muốn bói gì?”
Nghe vậy, Kiệt Thụy Miêu “à” một tiếng rồi ngượng ngùng gãi đầu: “Thật ra tôi vẫn chưa nghĩ ra mình muốn xem gì. Chỉ vì nhìn thấy chị nên tôi kích động quá, mới tặng hai tòa lâu đài.”
Với độ nổi tiếng hiện tại của hắn, hai tòa lâu đài quả thật không đáng là bao.
Bàn tay đang gõ lên mặt bàn của Khương Từ khựng lại. Cô hơi buồn cười hỏi: “Nếu không xem thì tôi trả lại tiền cho cậu nhé?”
Kiệt Thụy Miêu hơi kinh ngạc. Hắn chỉ đơn thuần đến hóng chuyện của một cao thủ, không ngờ muốn tiêu tiền cũng không được.
Quà đã tặng đi, sao hắn có thể mặt dày nhận lại? Trầm ngâm một lát, hắn nói: “Vậy tôi xem một quẻ.”
Khương Từ gật đầu, im lặng chờ hắn nói tiếp.
“Ừm, chị giúp tôi bói xem tại sao ông nội tôi không báo mộng cho tôi đi!”
Khán giả cũng bị chọc cười, bình luận trôi qua ngày càng nhiều. Có rất nhiều người là fan của Kiệt Thụy Miêu, nghe tin chính chủ ở đây nên kéo tới.
Khương Từ không cười, vẻ mặt nghiêm túc gật đầu.
“Ông nội cậu mất vào đầu tháng trước đúng không.”
Kiệt Thụy Miêu cũng nghiêm túc hẳn. Giọng hắn pha chút đau buồn, như đang chìm vào hồi ức: “Đúng vậy, tháng trước ông nội tôi đột ngột qua đời vì xuất huyết não. Tôi lớn lên ở nông thôn, hồi nhỏ bố mẹ đi làm xa, vẫn luôn là ông bà nội chăm sóc tôi.”
“Ông nội tôi là thợ mộc. Hồi nhỏ nhà nghèo, không mua nổi đồ chơi. Thấy tôi thèm thuồng nhìn đồ chơi của người khác, ông đã tự tay làm cho tôi rất nhiều món. Món nào cũng đẹp đến mức bọn trẻ trong xóm phải ghen tị.”
Nói đến đây, giọng Kiệt Thụy Miêu trở nên nghẹn ngào. Hắn cố điều chỉnh cảm xúc rồi kể tiếp: “Sau này bố mẹ đón tôi lên thành phố đi học, tôi chỉ có thể về thăm ông bà vào những kỳ nghỉ dài. Năm ngoái, bố mẹ cuối cùng cũng mua được nhà. Cả nhà đã chuẩn bị về quê đón ông bà lên thành phố, ai ngờ còn chưa kịp đi thì trong làng gọi điện báo ông nội tôi không qua khỏi.”
“Đường quá xa, chúng tôi chạy về cũng không kịp nhìn mặt ông lần cuối. Tôi thật sự rất nhớ ông. Nhưng ông nội nhỏ bé này cũng quá đáng lắm, đến một lần cũng không chịu xuất hiện trong giấc mơ của tôi.”
“Ông cũng trách tôi, đúng không? Giá như tôi có thể về nhanh hơn, giá như tôi đón ông lên sớm hơn một chút…”
Càng nói, giọng hắn càng nhỏ. Kiệt Thụy Miêu cúi gằm mặt, bờ vai khẽ run lên vì nức nở.
[Ngã Ái Phóng Thí: Tôi khóc rồi, ông nội tôi bây giờ đang ở ngay bên cạnh tôi, nước mắt tôi trào ra rồi, ông còn quan tâm hỏi tôi làm sao vậy, ai bắt nạt tôi. Không dám tưởng tượng một ngày nào đó ông nội tôi không còn nữa thì tôi phải làm sao.]
[Nhất Căn Khả Phạ Đích Mao: Tôi theo dõi Kiệt Thụy Miêu từ ngày thứ hai cậu ấy bắt đầu livestream. Tôi nhớ cậu ấy làm livestream là vào giữa tháng trước, lúc đó cậu ấy cũng không lộ mặt, cũng không nói chuyện, chỉ không ngừng chơi game. Tôi còn tưởng cậu ấy mắc chứng sợ xã hội, hóa ra còn có lý do này sao?]
[Soái Khí Đích Thổ Đậu: Tôi nghe mà khó chịu quá, ai có khả năng đồng cảm mạnh thực sự không nhịn được.]
[Mỗi Thiên Hát Toan Nãi: Trên thế giới này thực sự có linh hồn sao? Báo mộng rốt cuộc thật hay chỉ là tiềm thức của bản thân?]
…
“Từ sau khi ông nội cậu mất, buổi tối cậu chưa từng ngủ đúng không?”
Giọng Khương Từ xuyên qua màn hình truyền vào tai Kiệt Thụy Miêu. Dù không hiểu vì sao cô hỏi như vậy, hắn vẫn ngơ ngác gật đầu.
“Ban đầu là vì không ngủ được, cứ yên tĩnh lại là sẽ suy nghĩ lung tung, lúc đó mới nghĩ đến việc chơi game. Mở livestream cũng vì không muốn quá cô đơn, không ngờ lưu lượng truy cập lại tăng lên. Sau đó tôi cũng luôn thức thâu đêm chơi game, rồi ban ngày ngủ.”
Hắn vừa mới tốt nghiệp. Vì chuyện ông nội qua đời, người nhà không giục hắn tìm việc. Sau này, khi việc livestream bắt đầu có tiếng vang, họ càng không can thiệp nữa.
“Buổi tối cậu không ngủ, ông nội cậu báo mộng cho cậu kiểu gì.”
Lời Khương Từ khiến Kiệt Thụy Miêu cảm thấy hoang đường, nhưng nghĩ kỹ lại thấy rất hợp lý. Nhất thời, hắn không biết nên khóc hay nên cười.
[Tây Thiên Thủ Kinh: Hơi bùng nổ, nhưng khó hiểu lại tin.]
[Thiếu Nữ Âu Ba Tang: Đây là thật sao? Nếu thực sự vậy, thì chẳng phải chứng minh thực sự có thứ gọi là Địa Phủ sao?]
[Hương Cô Đôn Kê: Thầy bói mà ngay cả cái này cũng biết? Tôi hơi không tin.]
[Kiểm Chỉ Tiểu Cẩu: Giữ thái độ trung lập, tôi đợi thông báo của cảnh sát ngày mai.]
…
Khương Từ cũng nhìn thấy những lời nghi ngờ trên làn đạn. Cô cầm cốc nước uống một ngụm rồi từ tốn giải thích: “Tất nhiên là có. Hơn nữa, Địa Phủ phát triển cũng không tồi. Giấy tiền hay nhà cửa mọi người đốt vào dịp lễ tết, phần lớn đều có thể được người thân dưới đó nhận.”
[Chân Hương Cảnh Cáo: Hôm qua tôi còn mơ thấy bố tôi, ông ấy luôn miệng bảo tôi phải sống cho tốt, nói ông ấy có lỗi với tôi. Chị nói như vậy tôi thực sự sẽ tin, cho dù là lừa tôi, tôi cũng nguyện ý tin.]
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)