“Cảm ơn Ôn đã tặng lâu đài.”
Phòng livestream im bặt. Lời cảm ơn của Khương Từ kéo mọi người hoàn hồn, bình luận trên làn đạn lập tức nhảy lên liên tục.
[Trở Thành Thần Tiên Của Bạn: Đệt, kẻ ngốc nào vậy, tặng thật kìa!]
[Thỏ Giả Câm Giả Điếc: Cái này cũng giả quá rồi, ai ngày đầu tiên livestream đã có người nâng đỡ chứ.]
[Dây Xích Xe: Hai nghìn tệ cho một tên thầy bói rởm? Tôi không hiểu nổi người nhà ơi.]
[Tôi Muốn Một Bé Mèo Cam: Nhưng streamer thật sự rất đẹp, trả tiền cho nhan sắc.]
…
Khương Từ không để ý đến họ, gửi liên kết video cho Ôn. Vài giây sau, một cô gái có khuôn mặt ngọt ngào xuất hiện trong ống kính, màn hình cũng chia thành hai phần.
[Là Hoa Đoàn Nhỏ: Ôi trời, đáng yêu quá.]
[Tiểu Tống Không Gầy: Người một hơi tiêu ra hai nghìn tệ vậy mà lại là một cô bé.]
[Đường Đi Ngày Sau: Tuổi còn quá nhỏ không hiểu chuyện, không biết sự vất vả của gia đình.]
…
Cô bé trông chỉ khoảng mười lăm mười sáu tuổi, đối mặt với ống kính vẫn còn hơi ngại ngùng. Nhìn thấy những lời trên làn đạn, cô vội xua tay giải thích: “Không không, tôi đã trưởng thành rồi, tôi đã 22 tuổi rồi.”
Lời này vừa ra, những người oán trách cô gái tiêu tiền bừa bãi cũng không nói gì nữa.
Khương Từ nhướng mày, mỉm cười chào hỏi, lên tiếng hỏi: “Cậu muốn bói gì?”
Cô gái rõ ràng hơi căng thẳng, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng. Cô chưa nói mình muốn xem gì đã kích động thốt lên: “Tôi đã xem buổi livestream của chị với Khả Lạc. Tôi tin chị!”
Cô vốn rất thích xem các buổi livestream khám phá ẩm thực nên hôm đó đã chứng kiến toàn bộ sự việc. Hôm nay chỉ tình cờ lướt ứng dụng, không ngờ lại gặp đúng Khương Từ.
Làn đạn vô cùng kinh ngạc, không hiểu những chuyện này liên quan đến nhau thế nào. Khả Lạc tuy chỉ là một streamer nhỏ, nhưng vụ bắt cóc hôm ấy đã khiến mọi người biết nạn nhân chính là em gái hắn, vì vậy cái tên này không còn xa lạ với họ.
Ánh mắt Khương Từ thoáng vẻ kinh ngạc, nụ cười cũng trở nên chân thành hơn.
“Tôi làm mất một món đồ, tôi muốn nhờ chị giúp tôi tìm lại.”
Giọng cô gái nhỏ nhẹ, nhưng ngữ khí lại vô cùng nghiêm túc.
[Ái Giảng Thoại: Ờ, mất đồ thì không phải nên tìm cảnh sát sao?]
[Ngân Kiều Đại Vương: Có mỗi tôi tò mò bọn họ đang chơi trò ú tim gì à?]
[Ngoại Bát Chủ Nghĩa: Biết đâu lại là tự biên tự diễn đó.]
…
Khương Từ liếc nhìn làn đạn, vẻ mặt hơi khác thường: “Món đồ này không phải do cậu làm mất.”
Cô gái hơi kinh ngạc, cô còn chưa nói cụ thể cơ mà. Không phải do cô làm mất thì có ý gì?
Trong lòng đầy nghi hoặc, cô gái hít sâu một hơi rồi chậm rãi kể lại đầu đuôi sự việc: “Đợt trước là sinh nhật tôi, mẹ đã đặc biệt tìm người đặt làm riêng một sợi dây chuyền. Tôi rất thích nên dạo này đi học vẫn luôn đeo. Bình thường trước khi ngủ, tôi đều tháo ra cất vào hộp vì sợ nằm đè lên. Nhưng sáng hôm qua thức dậy, tôi lại phát hiện…”
Khán giả nghe đến đây cũng thi nhau bày tỏ quan điểm, đa số đều đoán xem liệu có phải bạn cùng phòng lấy không.
Cô gái nhìn thấy những lời trên làn đạn, vội xua tay giải thích: “Tôi ở ký túc xá phòng đôi, ngày mất dây chuyền, bạn cùng phòng của tôi không có ở đó.”
“Tôi đã tìm rất lâu, đến mức bắt đầu nghi ngờ không biết bản thân rốt cuộc đã cất dây chuyền vào hộp hay chưa.”
Nói đến đây, hốc mắt cô gái đỏ lên, giọng cũng nghẹn ngào: “Mẹ tôi đã đặt làm sợi dây chuyền này từ rất lâu, tôi thật sự rất thích nó. Nếu biết tôi làm mất, mẹ chắc chắn sẽ rất buồn.”
[Bão Nha: Chị gái tội nghiệp quá, dù sao cũng là quà mẹ tặng, ý nghĩa chắc chắn không giống bình thường.]
[Lâm Lạc Tinh Hà: Có khi nào ban ngày tự tháo ra, chỉ là không biết để đâu rồi không?]
[Cật Giới Mạt Bính Can: Hehe, tôi chỉ muốn xem streamer có bói ra được không thôi?]
Khương Từ thở dài: “Nếu tôi nói sợi dây chuyền này đang ở chỗ bạn cùng phòng của cậu, cậu định làm thế nào?”
Cô gái trợn tròn mắt, hoảng hốt xua tay: “Không thể nào! Cậu ấy chưa từng quay lại, sao có thể chứ?”
Mặc dù quan hệ giữa cô và bạn cùng phòng chỉ ở mức bình thường, nhưng ngày thường cũng sống theo kiểu nước sông không phạm nước giếng. Có lý do gì để lấy đồ của cô chứ, huống hồ người ta không có ở đó.
Khương Từ lắc đầu, từ tốn nói: “Gia cảnh bạn cùng phòng của cậu rất bình thường, còn gia cảnh cậu lại ưu việt, đồ ăn thức uống hàng ngày đều là loại tốt nhất. Sợi dây chuyền mẹ cậu đặt làm cho cậu, nếu tôi đoán không lầm, chắc phải hàng trăm nghìn tệ nhỉ.”
Khương Từ gật đầu, giọng điệu nhẹ nhàng: “Trước mặt bạn trai, cô ta luôn xây dựng hình tượng thiên kim tiểu thư. Gần đây bạn trai cô ta chuẩn bị dẫn cô ta đi gặp bạn bè, để ăn mặc cho ra dáng một chút, cô ta chẳng phải nên nhắm vào cậu sao?”
[Lai Nhất Bàn Trửu Tử: Đệt, đây chẳng phải là ăn cắp sao?]
[Tật Ác Như Cừu Đích Đại Ma: Còn đợi gì nữa, lao tới xử luôn!]
[Nhất Cá Ngọ Hảo Thiếu Niên: Nhớ tới thằng bạn cùng phòng cũ của tôi, tôi xin nghỉ về quê, nó trộm giày bóng rổ của tôi đi, còn không thèm giặt sạch cho tôi, cuối cùng còn làm ra vẻ lý lẽ hùng hồn, cạn lời!]
[Ngã Thị Cá Tranh Tử: Cả nhà ơi, mọi người cũng nghiêm túc quá rồi đấy, nhìn là biết đang diễn kịch mà, bịa chuyện chắc làm mọi người cuốn quá rồi.]
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)