Phong Phi Vân đứng lên, cẩn thận đi sang trái năm bước, Đông Phương Kính Nguyệt giẫm theo dẫn chân của hắn.
Sau khi đi năm bước, Phong Phi Vân lại phác họa lên mặt đất, lại tiếp tục.
Tuy tốc độ này đi tới rất chậm, nhưng mà đúng là an toàn, ít ra không có xảy ra chuyện quỷ dị gì đó, Đông Phương Kính Nguyệt cũng dần dần lau mắt mà nhìn hắn, thổi da trâu đại vương này không ngờ lại có bổn sự như vậy.
Phong Phi Vân ngồi chồm hổm trên đất phác họa, đột nhiên ngón tay dừng lại, ánh mắt nhìn chằm chằm vào chỗ tối, nói:
- Ngươi phương nào theo dõi chúng ta, cút ra đi!
Đông Phương Kính Nguyệt thời điểm này phát hiện sau lưng có người, ngón tay kích thích tỳ bà, phát ra âm thanh chói tay, một đạo sát âm bay ra ngoài, chém đứt cây dâu thô to như chén ăn cơm.
Bóng đen bay ra khỏi chỗ tối, tốc độ cực nhanh, mấy hô hấp đã biến mất vô tung.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
