Một mực đi tới trước mặt Phong Phi Vân, đến khi chỉ còn các có hai bộ thì nàng mới hơi ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào Phong Phi Vân. Trong đôi mắt nhung kia có một loại thần sắc làm cho người ta nhìn không hiểu, ngay sau đó nói với giọng mỉa mai:
- Ngươi thử nhìn một chút dáng dấp đáng sợ hiện tại của mình, thật sự là khiến cho ta quá thất vọng rồi.
Phong Phi Vân hai chân đều đã không đứng vững, trực tiếp ngồi thở dốc ở trên đồng xa màu vàng nhạ. Có máu tươi rỉ ra từ trong miệng, một tay hắn chống càng xe mà hỏi với vẻ có hơi suy yếu:
- Bây giờ nhìn thấy dáng vẻ thế này của ta, có đúng là ngươi rất vui vẻ không ?
Kỷ Thương Nguyệt cười lạnh nói:
- Chính là ngươi đều đã suy sụp như vậy, vẫn còn sống ở trên đời này để làm chi?
- Ta càng suy sụp, ngươi liền càng là cảm giác được sự sỉ nhục.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


