- Phong Phi Vân, ngươi biết tại sao ta lại giận ngươi không?
Kỷ Thương Nguyệt đi tới, ngồi ở trên đệm lá trúc bên cạnh đống lửa.
Nụ cười trên mặt Phong Phi Vân cứng đờ, hắn nói nghiêm túc:
- Mộ Dung Thác, chúng ta chính là bằng hữu tốt nhất.
- Bằng hữu tốt nhất? Hay thật, nếu là bằng hữu tốt nhất, vì sao ngươi một khi bị mất dấu tích chính là nửa năm?
Kỷ Thương Nguyệt có hơi nghiêng người, ném bộ nho bào trắng đang cầm trong tay sang, trả lại cho Phong Phi Vân.
Phong Phi Vân đón lấy bộ nho bào, cười nói:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
