“Nếu muốn sống yên ổn hơn, vẫn phải học cách lấy lòng người cần lấy lòng.”
Ninh Huyên Nhi ngẩn người, chỉ thấy Phùng ma ma dịu dàng nói tiếp: “Ta nhớ dạo này biểu tiểu thư ăn uống không ngon miệng. Ngươi đến nhà bếp lấy chút điểm tâm thanh mát khai vị mang về, nếu người trong bếp hỏi thì cứ nói là của ta tặng.”
Ninh Huyên Nhi cảm động không biết nói gì, chỉ biết rối rít cảm ơn. Cuối cùng, bị Phùng ma ma vừa cười vừa giục, nàng mới lưu luyến rời đi.
Nhưng Phùng ma ma có lòng tốt mà không biết rằng Ninh Huyên Nhi trước giờ chỉ làm những việc quét tước sân vườn.
Đường đến nhà kho cũng là do Tú Hà chỉ nàng mới biết, nên thực ra nàng hoàn toàn không biết nhà bếp ở đâu.
Tạ phủ rộng lớn, được xây dựng phỏng theo vườn thượng uyển của triều trước, với những cột chạm rồng phượng, hành lang uốn lượn quanh co khiến người ta phải trầm trồ. Dáng vẻ thì uy nghi đấy, nhưng lại làm khổ Ninh Huyên Nhi. Nàng đi vòng vèo mãi vẫn không tìm được đường đến nhà bếp, ngược lại còn tự làm mình lạc lối.
Nàng bị nhốt giữa những khu vườn cảnh sắc đa dạng, đi mãi vẫn không tìm thấy một sân viện có người ở. Mãi đến khi rẽ qua một góc tường, Ninh Huyên Nhi mới thoáng thấy bóng mái hiên qua những tầng lá cây rậm rạp.
Nàng mừng rỡ bước vào, trước mắt bỗng hiện ra một đình bát giác thông thoáng. Sau đình trồng đầy tùng và trúc, theo gió phát ra những âm thanh trong trẻo. Bóng trúc lả lướt đổ xuống trong đình, để lại những vệt ảnh lung linh.
Cảnh tượng vốn vô cùng tươi đẹp, nhưng Ninh Huyên Nhi lại chẳng còn tâm trạng thưởng thức.
Bởi vì tòa đình vốn dùng để ngắm cảnh này, không hiểu sao lại bao trùm một mùi máu tanh nồng nặc đến khó thở!
Nàng nhìn kỹ lại, phát hiện trong đình có bốn người. Chỉ có một người ngồi trên ghế đẩu tròn, mặc áo dài màu xanh, vẻ mặt lãnh đạm.
Trong ba người còn lại, có hai tráng hán ăn vận khác hẳn những hộ viện bình thường đang cầm côn dài, đứng thẳng tắp sau lưng người duy nhất đang quỳ.
Mà người đang quỳ kia, áo quần rách rưới, sau lưng máu thịt be bét.
“Cạch.”
Ngay sau đó, người ngồi trong đình đặt chén trà xuống, dường như đã biết nàng ở đó từ trước. Hắn khẽ nhếch môi cười như không cười, quay đầu nhìn về phía nàng.
Khoảnh khắc nhìn rõ dung mạo của đối phương, tim Ninh Huyên Nhi như ngừng đập.
Nam nhân có đôi mắt hoa đào đang chăm chú nhìn nàng, tiên tư ngọc cốt, tuấn mỹ tựa như không phải người phàm trần. Nốt chu sa giữa mày lại điểm thêm vài phần diễm lệ.
Nàng nhận ra hắn, đây là Nhị công tử của Tạ phủ, Tạ Chẩm Hạc!
Ninh Huyên Nhi bất giác nín thở.
Tạ Chẩm Hạc từ nhỏ đã thông minh hơn người, năm mười bảy tuổi còn được đích thân Thánh thượng ban danh hiệu tân khoa Thám hoa lang. Hắn không dựa vào ân đức của tổ tiên mà chỉ nhờ vào tài học của bản thân để bước vào chốn quan trường, là một hình mẫu mà bao thiếu niên kinh thành chỉ có thể ngưỡng vọng.
Không chỉ vậy, hắn còn có tính tình ôn nhu nho nhã, vang danh là “ngọc quý thụ tiên, bậc cao nhân thoát tục”, là người tình trong mộng của vô số tiểu thư khuê các ở kinh thành.
Một người như vậy, sao có thể?
Ninh Huyên Nhi dụi mắt, không dám tin vào những gì mình đang thấy.
Bậc công tử ôn nhuận như ngọc, cốt cách tựa tùng lan, tại sao lại làm những chuyện tàn nhẫn như Diêm vương Tu la thế này...
Hai thuộc hạ trong đình nghe tiếng động liền nhìn về phía Ninh Huyên Nhi đang đứng ngây ra tại chỗ. Một người cau mày hỏi: “Thiếu gia, có cần bắt nàng lại không?”
Tạ Chẩm Hạc xua tay, thong thả cong môi cười nhạt: “Không cần.”
“Các ngươi đưa người xuống trước đi, lát nữa ta sẽ đến thẩm vấn sau.”
Dứt lời, thân thể người đang quỳ trên đất khẽ run lên bần bật, dường như sợ hãi đến mức nghe thấy giọng hắn cũng phải khiếp đảm.
Hai thuộc hạ nghe lệnh, đành phải tuân theo: “Vâng.”
Lúc Tạ Chẩm Hạc bước về phía Ninh Huyên Nhi, nàng vẫn còn đang ngơ ngác.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)