Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Lên Nhầm Giường Được Phu Quân Như Ý Chương 2:

Cài Đặt

Chương 2:

Ninh Huyên Nhi ngồi bên suối Hoán Sa giặt đồ, tức giận dùng chày giặt đập mạnh vào đống quần áo bẩn trong chậu.

Vì mải chìm trong cảm xúc, nàng lơ đãng đập mạnh chày giặt vào tay mình.

Trong phút chốc, Ninh Huyên Nhi quăng phắt chày giặt đi, mắt rưng rưng ôm tay kêu lên một tiếng: “A!”

Một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau: “Ôi chao, tổ tông nhỏ của ta lại làm sao vậy?”

Ninh Huyên Nhi quay đầu lại, thấy một nữ tử mặt tròn cũng đang bưng một chậu đầy quần áo bẩn đi tới.

Vốn dĩ nữ tử đang mỉm cười, đôi lúm đồng điếu xinh xắn ẩn hiện, nhưng khi thấy Ninh Huyên Nhi mặt mày ủ dột thì liền nhận ra có điều không ổn, vẻ mặt khựng lại.

“Có phải bị ai bắt nạt không?” Nguyệt Kiến liếc thấy khóe môi và đuôi mắt Ninh Huyên Nhi đều ửng đỏ, đại khái cũng đoán ra được vài phần: “Là nha đầu nào trong viện của biểu tiểu thư?”

Ninh Huyên Nhi lí nhí: “Tú Hà.”

Nguyệt Kiến cau mày nhưng cuối cùng không nói gì, chỉ lặng lẽ giật lấy chậu gỗ trước mặt Ninh Huyên Nhi: “Tay ngươi đã thành ra thế này rồi, cứ nghỉ đi đã, để ta giặt giúp cho.”

Ninh Huyên Nhi nhìn bóng lưng Nguyệt Kiến, sống mũi lại cay cay. Nàng sụt sịt rồi ngồi xuống tựa vào người nàng ấy, ôm đầu gối thì thào: “Nguyệt Kiến, ngươi tốt thật đấy.”

“Thôi đi, lần sau ngươi phải giặt lại cho ta đấy.” Nguyệt Kiến nhướng mày nhưng không ngẩng đầu, tay vẫn chuyên tâm giặt giũ.

Ninh Huyên Nhi cụp hàng mi dài, mỉm cười không nói nữa.

Trời đã về chiều, nàng ngắm những đóa hoa rơi lác đác xuống dòng suối, bị làn nước trong veo cuốn đi rồi bỗng khe khẽ thở dài.

Nguyệt Kiến hiếm khi thấy nàng buồn bã như vậy nên không khỏi quay sang nhìn.

Ninh Huyên Nhi vẫn ngẩng đầu nhìn trời, giọng nói vốn luôn trong trẻo nay lại có chút nặng nề: “Nguyệt Kiến, tại sao có những người sinh ra đã là nô tỳ chứ?”

Nguyệt Kiến ngẩn người.

“Năm ta mười bốn tuổi, bị người phụ thân tệ bạc đó bán vào Tạ phủ. Lúc đó, vị ma ma dẫn ta vào phủ vừa thấy ta đã đổi ngay cho ta một cái tên.”

Bàn tay đặt trên đầu gối của Ninh Huyên Nhi dần siết lại: “Huyên Thảo...”

“Dựa vào đâu chứ? Ta rõ ràng có tên của mình. Phụ thân không đặt tên cho ta, mẫu thân lại mất sớm nên ta đã tự đặt cho mình một cái tên theo họ của mẫu thân. Ta vô cùng yêu thích cái tên đó.”

“Vậy mà vừa vào Tạ phủ đã bị đổi thành tên của một loài hoa cỏ, bị coi như một món đồ để các chủ tử suốt ngày quát mắng, hở ra là đánh là phạt.”

Ninh Huyên Nhi nhìn Nguyệt Kiến, đôi mắt mèo to tròn đã long lanh ngấn lệ.

“Ta ghét cái tên này, ta cũng muốn làm chủ tử.”

Nguyệt Kiến mở to mắt, nàng ấy mặc kệ tay mình vẫn còn ướt, vội vàng bịt miệng Ninh Huyên Nhi lại.

“Ngươi nói linh tinh gì vậy! Cẩn thận lời này lọt đến tai kẻ có tâm, họ lại đặt điều về ngươi đấy.”

Ninh Huyên Nhi cau mày, gạt tay Nguyệt Kiến ra: “Ta không sợ người khác đặt điều.”

“Ai mà không có ham muốn? Có tham vọng thì sai ở đâu! Dù cho ngàn vạn người phỉ báng, ta vẫn có thể không thẹn với lòng mà nói với họ rằng, ta chính là muốn làm chủ tử, muốn bay lên cành cao làm phượng hoàng.”

Ninh Huyên Nhi càng nói, gương mặt vốn ủ dột lại càng trở nên rạng rỡ, tựa như được phủ một lớp ánh sáng lung linh, hệt như ngọn lửa rực rỡ của mặt trời tháng bảy, khiến người nhìn không khỏi động lòng.

Nguyệt Kiến tim đập chân run, vội vàng nhìn quanh một lượt, chắc chắn không có ai mới dám ôm ngực thở phào: “Huyên Nhi, ngươi có chí khí là chuyện tốt, nhưng cũng phải có cơ hội để thực hiện chứ.”

“Ngươi xem ta đây, ước mơ làm bà chủ quán rượu lớn nhất kinh thành, giờ chẳng phải vẫn hoàn tay trắng, chỉ có thể đi giặt quần áo cho người khác thôi sao?”

“Khế ước bán thân của ngươi còn nằm trong tay chủ mẫu, làm sao mà một bước lên mây được.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc