Trên mặt biển yên bình và thơ mộng, một chiếc du thuyền hạng sang đang rẽ sóng ra khơi. Nhìn từ xa có thể nghe thấy tiếng nhạc xôi động cùng những tiếng hò reo, hú hét cuồng nhiệt vang vọng cả một vùng trời.
Lúc này đang là chạng vạng. Trên boong tàu dường như đang diễn ra một buổi tiệc bikini cháy hết mình. Những kiều nữ với thân hình nóng bỏng cùng dàn mỹ nam sáu múi săn chắc đang hòa mình vào điệu nhảy vặn quẹo, khiến cả không gian ngập tràn hormone xao động.
Nơi quầy bar, một gã đàn ông trẻ tuổi diện mạo khá tuấn tú, một tay ôm mỹ nhân nũng nịu, tay kia lười nhác lắc lắc ly cocktail xinh xắn nhưng chẳng buồn uống.
Thấy vậy, hai gã bạn nhậu bên cạnh liếc mắt ra hiệu cho nhau. Một tên mặc chiếc quần đùi hoa đỏ xanh sặc sỡ với gu thẩm mỹ đau cả mắt liền nhếch miệng cười đểu:
“Phương thiếu, hôm nay là tiệc trăng mật của cậu mà, sao không mời thiếu phu nhân ra đây vui cùng?”
Phương thiếu nghe vậy thì nhíu mày, nhấp một ngụm rượu rồi thản nhiên đáp với vẻ không chút để ý:
“Gọi cô ta ra đây làm gì? Đừng nói là đã kết hôn, kể cả lúc hai đứa chưa bên nhau thì cái loại nơi này cũng chẳng phải chỗ cho một người phụ nữ đàng hoàng như cô ta bước chân vào.”
Cô gái trẻ đang rúc trong lòng hắn bất giác cứng đờ người. Cô rõ ràng chưa quen với sự coi thường thẳng thừng này, gương mặt trong chớp mắt trở nên tái nhạt.
Nhưng gã đàn ông lại chẳng buồn quan tâm đến thái độ của cô ta, tiếp tục phán bằng giọng điệu hờ hững:
“Tôi cưới cô ta chẳng qua là ngoan ngoãn, biết nghe lời, lại giỏi quán xuyến việc nhà. Chỉ cần cô ta làm tròn bổn phận, đừng có suốt ngày ra ngoài ló mặt làm tôi mất thể diện thì cái gì tôi cũng không để cô ta chịu thiệt.”
“Kaka, vẫn là Phương thiếu lợi hại! Trong nhà có hiền nội trợ, trong phòng cờ đỏ không ngã, bên ngoài cờ màu phấp phới! Làm mấy thằng anh em tụi tôi thèm thồng hố chết đi được!”
Hai gã bạn nhậu dồn dập tung hoa nịnh hót. Gã đàn ông bề ngoài vẫy tay ra hiệu "chuyện nhỏ", nhưng đôi mắt híp lại lại lộ rõ sự đắc ý của một kẻ mang tư tưởng gia trưởng, thẳng nam độc hại.
Trong khi mấy con "chó ngốc" đang tâng bốc lẫn nhau, thì ở tầng boong cao nhất ngay phía trên đầu họ, một người phụ nữ đang chống cằm tựa vào lan can. Cơn gió biển đêm lạnh ngắt thổi qua hô hô, nhưng cô như chẳng cảm thấy rét, chỉ khẽ nheo mắt đầy thư thái.
【 Ký chủ, cô đang làm gì vậy? 】
Giọng nói của hệ thống vang lên đúng lúc. Nó trót liên kết với vị ký chủ này quá vội vàng nên cả hai chưa kịp tìm hiểu nhau. Chỉ trong vòng nửa tiếng ngắn ngủi từ khi cô tỉnh dậy đến giờ, nó nhận ra mọi hành vi của cô đều... vô cùng khó hiểu.
Rõ ràng cô đã mất đi ký ức liên kết, nhưng lại không hề kinh ngạc trước sự tồn tại của nó. Cái dáng vẻ như thể "bà đây từng trải nhiều rồi" này thực sự khiến người ta phải trầm ồ.
Người phụ nữ xoay người dựa lưng vào lan can, thở dài một tiếng:
“Không có gì, chỉ là muốn xem thử có cách nào làm khô lượng nước đang úng trong não thôi.”
Hệ thống: 【 ... 】
Nó bôn ba qua vô số thế giới bao nhiêu năm nay, đây là lần đầu tiên gặp một ký chủ có tư duy bá đạo mà thao tác còn bá đạo hơn thế này.
Không đáp nổi thì đành câm nín. Cũng may người phụ nữ dường như chẳng mấy bận tâm đến câu trả lời của nó. Cô chống hai tay về phía sau, tư thái vô cùng thong dong:
“Quỹ Quỹ này, không phải ngươi bảo phải làm nhiệm vụ sao? Ta hồi phục tinh thần rồi đây, ngươi nói đi.”
Cái hệ thống tên "Quỹ Quỹ" lúc này nếu mà có thể xác thật thì chắc chắn đã hộc ra một bãi máu tươi.
Đậu má nó chứ! Biết thế này thà lúc ký chủ tỉnh dậy nó đừng có lắm mồm khai ra cái tên do cô đặt lúc mới liên kết! Giờ thì hay rồi, có thể thấy trước ở vô số thế giới tương lai, nó đều phải mang cái tên quê mùa khó đỡ này.
Hức~ Nó uế tạp rồi! Nó là nỗi nhục của dòng họ hệ thống! Thật sự xin lỗi chín anh chị em cùng trốn thoát năm đó…
Hệ thống nhanh chóng đau thương cho số phận mình một giây, sau đó lập tức khôi phục hình tượng nghiêm túc, đáng tin cậy:
【 Bắt đầu truyền tải cốt truyện thế giới cho ký chủ, vui lòng chờ trong giây lát... 】
Mười phút sau…
【 Đang truyền tải, xin vui lòng chờ... 】
Nửa tiếng sau…
Người phụ nữ ướm hỏi:
“Quỹ Quỹ à, là do ta ảo giác sao? Khái niệm 'giây lát' của giới hệ thống các ngươi hình như không giống với loài người cho lắm thì phải?”
Hệ thống không đáp lời. Nó vừa mới bàng hoàng phát hiện ra cơ sở dữ liệu của mình đã bị phong tỏa! Nghẹn một cục tức "không thể mất mặt trước mặt ký chủ mới", hệ thống dồn toàn bộ năng lượng lên mức tối đa nhằm phá vỡ rào chắn.
Lại thêm một tiếng đồng hồ trôi qua…
Hệ thống hoàn toàn im lặng. Nó đột nhiên cảm thấy sự mê tín của con người hình như cũng có lý. Ngoài nguyên nhân lúc liên kết không xem ngày tốt ra, nó thật sự không giải thích nổi tại sao từ việc ký chủ mất trí nhớ cho đến cơ sở dữ liệu bị khóa - những sự cố hàng trăm năm chưa từng xuất hiện - lại có thể bùng phát cùng một lúc như thế này.
Bị đả kích đến mức không muốn nói chuyện, nhưng người phụ nữ lại chẳng hề sốt ruột. Thấy không có phản hồi, cô liền huýt sáo, bước những bước chân nhẹ nhàng đi về phòng.
Cô mở tủ quần áo, lấy ra một chiếc đầm hai dây lấp lánh ánh kim cùng một chiếc váy quây ôm sát màu đen đơn giản. Cô ướm thử lên người rồi tự nhiên như người quen hỏi hệ thống:
“Cái ai đó ơi, ngươi xem cái nào đẹp hơn?”
Trong thời gian ngắn kỷ lục, tên gọi của nó đã trải qua các công đoạn từ "Tủ quần áo Phẩm Như" -> "Quỹ Quỹ" -> "Cái ai đó". Hệ thống đã hết sức để tào tháo. Nó ủ rũ liếc nhìn một cái:
【 Cái hai dây đi. 】
Thoạt nhìn lấp lánh như thế, chắc là hợp với tính cách của ký chủ.
Người phụ nữ nghe vậy liền nhíu mày, bĩu môi vứt chiếc váy hai dây lại vào tủ, không chút tha thiết mà cười giễu:
“Gu thẩm mỹ của mấy con hệ thống thẳng nam đúng là đáng sợ thật đấy.”
Hệ thống: 【 ...Vậy rốt cuộc cô hỏi tôi làm cái quái gì?! 】
Cà khịa xong xuôi, cô cất tiếng hát vu vơ chẳng rõ giai điệu rồi chậm rãi thay đồ. Từ tầng dưới cùng của tủ quần áo, cô lôi ra một đôi cao gót mũi nhọn màu đen khoác vào chân, hài lòng quay sang soi gương tự ban tặng cho mình một nụ hôn gió. Đôi eo thon uyển chuyển bước đi, cô lại chuẩn bị bước ra khỏi phòng.
Mặc dù rất muốn yên lặng u buồn một chút, nhưng sự chú ý của hệ thống cứ liên tục bị thu hút bởi vị ký chủ kỳ quái này. Thấy cô trang điểm yêu diễm, ra dáng một "tiện nhân" chính hiệu - khác hẳn với dàn ký chủ đàng hoàng trước đây - nó cuối cùng cũng không kìm được thắc mắc:
【 Ký chủ, cô ăn mặc thế này là muốn đi đâu đấy? 】
Dựa vào việc cô kiên quyết tin rằng mình là chính chủ nhờ vào chút ký ức của nguyên thân (dù nó có khuyên thế nào cũng không nghe), thì bây giờ chẳng phải cô nên ngoan ngoãn ở trong phòng chờ gã chồng tra nam trở về sao?
Chẳng lẽ... cô muốn bật mode vả mặt?!
Vốn tưởng là xong đời đến nơi, hệ thống đột nhiên xốc lại tinh thần:
【 Ký chủ! Tuy tôi chưa thể truyền tải cốt truyện, nhưng nhiệm vụ thì tôi vẫn nhớ rõ. Hay là cô thử làm bài thi theo kiểu 'bán manh' (vừa làm vừa đoán) xem sao? 】
Người phụ nữ suy nghĩ một chút rồi gật đầu tỏ vẻ sao cũng được:
“Cũng được, ngươi nói nghe thử xem.”
Dù sao bây giờ cô cũng đang rảnh rỗi, nghe chút chuyện giải khuây cũng tốt.
【 Tốt quá! 】 Giọng máy móc nhẹ nhàng của hệ thống tăng thêm vài phần hào hứng: 【 Nhiệm vụ của hệ thống chúng ta là nhằm tạo dựng niềm tin, rèn luyện意志, giúp những linh hồn mê mờ, yếu thế ở các thế giới thay đổi số phận, bước lên con đường tự lập tự cường của người chiến thắng. 】
【 Qua phân tích ban đầu, tôi đánh giá nguyên... à không, ký chủ cô hoàn toàn đủ điều kiện nhận sự hỗ trợ. Hiện tại tôi có hai hướng đi nhiệm vụ, cô có muốn tham khảo không? 】
“Ồ, nói nghe xem.”
【 Hướng thứ nhất là kiểu đại nữ chủ sảng văn: Ký chủ có thể lợi dụng ưu thế nắm bắt bằng chứng ngoại tình của gã chồng tra nam, dùng đó để đe dọa, ly hôn và chiếm đoạt lượng tài sản lớn, từ đó làm giàu bước lên đỉnh cao cuộc đời. 】
【 Hướng thứ hai là kiểu cải tạo tra nam, hỏa táng tràng truy thê: Ký chủ có thể thay đổi hình tượng ngoan ngoãn trước đây, dạy dỗ cải tạo gã chồng tra nam trước, đợi đối phương yêu cô sâu sắc rồi mới đề nghị ly hôn, khiến hắn hối hận quay lại truy đuổi. 】
Không đợi được phản ứng như trong dự đoán, hệ thống khựng lại một chút rồi ấp úng đáp:
【 Ờ thì... theo phân tích khoa học của tôi, ly hôn là một bước tương đối quan trọng trong cả hai lựa chọn. Tất nhiên nếu cô chọn cách thứ hai, cô có thể tùy thuộc vào tiến độ nhiệm vụ và mức độ chấp nhận của bản thân để quyết định xem có thật sự ly hôn hay không. 】
Người phụ nữ khẽ mím môi, ngáp một cái đầy chán nản:
“Khỏi cần. Ta chẳng chọn cái nào hết, ly hôn là chuyện không bao giờ có khả năng xảy ra.”
【 Tại sao?! 】 Hệ thống kinh ngạc hỏi. Xem biểu hiện vừa rồi của ký chủ thì đâu có vẻ gì là hài lòng với cuộc hôn nhân này đâu chứ?
Người phụ nữ như thể không chịu ngồi yên được, lại bước đến trước bàn trang điểm lôi ra một thỏi son. Cô vừa thong thả đánh son vừa đáp lời hệ thống:
“Vừa mới kết hôn đã đòi ly hôn, làm thế trông ta chẳng khác nào coi hôn nhân như trò đùa. Nhất thời bốc đồng rồi quyết định vội vàng, thế thì thiếu nghiêm túc quá.”
Hệ thống khó hiểu:
【 Nhưng chẳng phải cô hối hận rồi sao? Vừa nãy cô còn bảo muốn làm khô lượng nước đang úng trong não còn gì! 】
Người phụ nữ xua xua tay tỏ vẻ không quan trọng:
“Đó không gọi là hối hận, đó thuần túy là sự khinh bỉ của ta dành cho hành vi ngu ngốc trước đây của chính mình mà thôi. Tuy nhiên, ta tự khinh bỉ mình thì được, chứ để người khác biến ta thành trò cười thì ta không vui đâu.”
“Nói lại xem, tuy ta không nhớ nổi lý do tại sao lúc trước mình lại như bị bùa mê thuốc lú mà đồng ý kết hôn với Phương Cảnh Phong, nhưng đạo lý 'bút sa gà chết, hạ cờ không rút' thì ta vẫn hiểu. Vừa kết hôn với người ta xong đã đòi ly, cái loại chuyện thiếu đạo đức đấy ta không làm nổi.”
Hệ thống sốt ruột cằn nhằn:
【 Bà chị ơi! Hắn ta là một gã thẳng nam gia trưởng, hoa hoa công tử chính hiệu đó! Giờ này còn đang ở ngoài ôm bên trái ấp bên phải kìa, cô không ly hôn là đợi đến Tết ăn mừng đấy à?! 】
Tỉnh lại đi ký chủ ơi! Đi giảng đạo đức với một kẻ không có đạo đức như thế làm cái quái gì chứ!
Hàng lông mày quyến rũ của người phụ nữ khẽ nhíu lại, cô có chút không hài lòng lên tiếng:
“Quỹ Quỹ này, ta phải nói lại ngươi điểm này nhé. Hôn nhân là cần hai người cùng nhau mài giũa, thích nghi. Sao có thể vừa nắm được một chút sai lầm của đối phương là đã đòi ly hôn ngay được?”
“Chúng ta phải biết bao dung lẫn nhau, khám phá điểm tốt của đối phương, học hỏi sở trường của người ta để cùng nhau tiến bộ, trưởng thành, cuối cùng xây dựng nên một gia đình hòa thuận, hạnh phúc chứ.”
Nghe người phụ nữ thao thao bất tuyệt khuyên bảo, hệ thống đột nhiên cảm thấy cuộc đời không còn gì để mất.
Nó sai rồi. Nó đã sai ngay từ phút ban đầu. Năm đó nó không nên bỏ trốn khỏi Cục Quản Lý Thời Không sắp đóng cửa. Nếu không trốn thì nó đã chẳng vì thèm khát năng lượng mà bừa bãi liên kết với ký chủ này. Nếu không liên kết thì đã không khiến cô xuyên qua rồi mất trí nhớ, tự coi mình là nguyên chủ. Và nếu cô không tự coi mình là nguyên chủ, thì nhất định sẽ không thốt ra những lời "thánh mẫu" kinh dị đến mức này!
Tất cả là lỗi của nó. Nó là một con hệ thống có lỗi với xã hội, có lỗi với tam quan chuẩn mực!
Trong lúc hệ thống đang tự kiểm điểm bản thân, người phụ nữ đã sửa sang xong xuôi và bước ra khỏi phòng. Cô hưng phấn tiến về phía nhà hàng buffet ở tầng hai, gắp đầy một đĩa thức ăn lớn rồi vừa ăn vừa thong dong quan sát người qua kẻ lại.
Một lúc sau, cô vội vã gọi hệ thống trong đầu:
“Quỹ Quỹ! Tên đàn ông ở hướng 2 giờ ngươi có thấy không? Một phút, ta muốn toàn bộ thông tin về hắn!”
Hệ thống liếc nhìn gã đàn ông đang quay lưng về phía họ. Nếu là trước đây, nó hoàn toàn có thể dựa vào dữ liệu so sánh để quét ra thông tin, nhưng hiện tại…
Nó chỉ đành áy náy giải thích:
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

