Hệ thống: [Chúc mừng ký chủ nhận được tổng cộng 10+ giá trị tình cảm từ hai mươi lăm cư dân mạng, 3+ giá trị tình cảm từ Hà Mộng Hạ, 2+ giá trị tình cảm từ Lâm Thi Tình, quy đổi thành tuổi thọ… Do tuổi thọ chưa đủ một ngày, tạm thời không quy đổi.]
“Phí thời gian vào mấy trò này, chị bị dở hơi à, tự rước antifan hay gì?”
Lâm Họa Ý đảo mắt, buông lời châm chọc. Là một người trẻ tuổi theo đuổi thời trang, đương nhiên cô ta không lạ gì giới giải trí. Cô ta còn có một cô bạn thân là phú bà có tiếng trong fandom của Ứng Tâm Viễn, đã chi không ít tiền cho anh ta. Bản thân cô ta cũng từng nghe bạn bè kể, từng thấy trên mạng những tin đồn và phốt của nghệ sĩ, nhưng đây là lần đầu tiên cô ta thấy kiểu làm như Lâm Lạc Dao.
Cô ta cũng không thật sự ghét Lâm Lạc Dao đến mức cố tình nói những lời khó nghe trong những ngày cuối đời của cô, chỉ là đã quen cà khịa thôi.
“Họa Ý, ăn nói cho đàng hoàng!”
Tuy Hà Mộng Hạ cũng cảm thấy cô con gái thứ hai này có vẻ hơi có vấn đề, nhưng nhìn bộ dạng ốm yếu, thảm không thể thảm hơn của Lâm Lạc Dao, bà ta hiếm khi giữ được thái độ công bằng.
Dù sao thì… Lạc Dao cũng không bật camera, trên mạng không ai biết là con bé làm, nó thích bịa chuyện… thì cứ để nó bịa, cũng chẳng có mấy người chịu nghe nó nói nhảm.
“Đầu óc tôi không có vấn đề, ngược lại là đầu óc của cô không được tốt lắm, mắt cũng kém nữa.”
Lâm Lạc Dao thản nhiên đáp lại Lâm Họa Ý, lập tức châm ngòi cho cơn giận của công chúa nhỏ nhà họ Lâm vừa định im miệng.
“Chị nói cái gì! Đầu óc tôi thông minh hơn chị nhiều, chị còn chưa học đại học, với lại thị lực của tôi là 5.0 đấy!”
Lâm Họa Ý bị Lâm Lạc Dao, người trước đây luôn nhẫn nhịn mình, đột nhiên đáp trả làm cho nổi nóng. Người chị ruột này của cô ta chỉ có bằng cấp ba, trước khi được tìm về chỉ là một người bình thường ở tầng lớp dưới đáy xã hội.
Quy tắc, lễ nghi của nhà giàu không biết một chút nào, không thể mang ra ngoài xã giao, khiến cô ta trở thành trò cười trong giới tiểu thư nhà giàu một thời gian dài. Cô ta ghét Lâm Lạc Dao nhất!
“Điểm thi đại học của tôi cao hơn cô, chỉ là cô được gia đình cho đi học, còn tôi thì không. Thị lực của tôi vốn cũng rất tốt, nhưng phải kiếm tiền nuôi bản thân, còn phải nuôi ba và em trai của Lâm Thi Tình nên mới kém đi.”
Nghe đến đây, Tiểu Viên đang ngoan ngoãn ngồi bên giường bệnh, đôi mắt tràn đầy kinh ngạc và có chút bối rối.
Cô ấy không ngờ đại lão lại biết nhiều chuyện như vậy, còn bênh vực cô ấy đến thế. Nghe ý trong lời nói thì là đang nói cô ấy ưu tú hơn cả Lâm Họa Ý!
Lâm Họa Ý: “…”
Trời đất ơi! Lâm Lạc Dao không phải là kẻ ngốc nhất, luôn bị người khác dùng đủ trò vặt vãnh lừa xoay vòng vòng sao, làm sao có thể có điểm thi đại học cao hơn cả cô ta!
“Mọi người ra ngoài đi, tôi muốn nghỉ ngơi một chút.”
Đuổi Hà Mộng Hạ và Lâm Họa Ý đi, Lâm Lạc Dao liền thấy Tiểu Viên lơ lửng giữa không trung, mắt long lanh như sao nhìn cô: “Đại lão, cô giỏi thật đó, không chỉ biết xem tướng, chiêu hồn, dưỡng quỷ mà nói chuyện cũng giỏi nữa!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
