Không ngờ một tia sinh cơ mà cô tính ra được trước khi phi thăng lại ở trong thế giới được gọi là sách này, trên người một nhân vật trùng tên trùng họ và có mối liên kết kỳ diệu với mình.
“Không, tôi đã chết rồi, không làm Lâm Lạc Dao nữa.”
“Thi Tình Họa Ý, nghe qua đã biết là tên của hai chị em. Cái tên Lâm Thi Tình không phải của tôi, cái tên Lâm Lạc Dao mà hai người đó đặt cho tôi, tôi cũng không muốn nữa.”
Hồn ma lơ lửng trên không cúi cái đầu tuy ốm yếu nhưng không che giấu được vẻ xinh đẹp: “Bây giờ tôi cũng đã được giải thoát, không còn phải chịu khổ nữa. Trước đây có một cô giáo đối xử rất tốt với tôi, cứ tạm thời cho tôi mượn họ của cô ấy, gọi tôi là Tiểu Viên đi.”
Đại lão dựa vào giường bệnh, thuận theo ý cô ấy gật đầu: “Được thôi, Tiểu Viên.”
“Tiểu Viên, cô có biết cách nào để tôi có thể giao tiếp với thế giới bên ngoài, gặp gỡ đủ loại người mà còn có thể khiến càng nhiều người biết đến tôi càng tốt không?”
Lâm Lạc Dao chống cằm, hỏi bâng quơ.
Hệ thống nghe cuộc đối thoại của một người một quỷ, cả hệ thống vẫn còn hơi đơ, lại không nhịn được mà chen vào trả lời: [Làm người nổi tiếng đi!]
Lâm Lạc Dao vuốt cằm, lặp lại một cách lạ lẫm nhưng đầy hứng thú: [Làm người… nổi tiếng?]
Sau đó, hệ thống lập tức im bặt. Khoan đã, theo nội dung huấn luyện, ký chủ nên ở lại nhà họ Lâm, thông qua việc nhận giá trị tình cảm từ gia đình và những người xung quanh để kéo dài mạng sống. Sao mới năm phút mà tình tiết đã đi theo một hướng không thể lường trước được thế này?
Sống thọ cùng trời đất gì đó, chắc ký chủ chỉ nói đùa thôi nhỉ, ha ha ha!
Cô ấy chỉ biết triệu hồi ma quỷ thôi mà, hu hu hu.
“Bác sĩ, con gái tôi thật sự… là ung thư dạ dày giai đoạn cuối sao?”
Mắt Hà Mộng Hạ đỏ hoe được con cái dìu, sau khi nhận được câu trả lời xác nhận của bác sĩ, bà ta lau nước mắt, bảo những người họ hàng khác về trước, định vào xem Lâm Lạc Dao.
Bác sĩ đẩy gọng kính, nhìn mấy người nhà có vẻ giàu có trước mặt, nhớ lại tế bào ung thư của bệnh nhân đã di căn sang các bộ phận khác, giai đoạn này hẳn là đã rất khó ăn uống bình thường, lại còn gầy gò một cách bất thường, trong lòng có chút khó hiểu. Chẳng lẽ gia đình này không nhận ra chút bất thường nào sao?
Nhưng bác sĩ cũng không nhiều chuyện, chỉ thở dài rồi bước đi.
“Bác sĩ nói không nên vào một lúc nhiều người, Họa Ý, Thi Tình hai đứa ở ngoài đi.”
Lâm Cao Sầm dừng bước, gọi hai cô con gái ở cửa lại.
Lâm Họa Ý có chút khó chịu nhưng không nói gì thêm, hiếm khi im lặng ngồi trên ghế ở hành lang.
Trong mắt Lâm Thi Tình lóe lên một tia cảm xúc, rồi nhanh chóng khoác tay cô em út, ngoan ngoãn gật đầu với ba mẹ nuôi: “Vâng ạ, con và Ý Ý sẽ ở ngoài trông, đợi Lạc Dao khỏe hơn rồi sẽ vào thăm chị ấy.”
Lâm Hòa Trạch mấp máy môi, muốn nói đều là người một nhà, nhưng lý trí vẫn tuân theo lời dặn của bác sĩ nên không mở miệng phản bác.
Ba người ngồi quanh giường bệnh nhìn thân hình gầy gò không có chút máu, còn gầy hơn người bình thường, cùng với khuôn mặt tinh xảo sau khi được tẩy trang lúc nhập viện, đều không nói nên lời. Chỉ cảm thấy trong phòng hơi lành lạnh, dường như có một luồng gió kỳ lạ từ đâu thổi tới khiến người ta dựng tóc gáy.
Thấy Lâm Lạc Dao tỉnh lại, Lâm Cao Sầm có chút không quen, nhẹ giọng hỏi con gái thế nào, còn khó chịu không.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



