Trong phòng bệnh, “thủ phạm” gây ra tất cả chuyện này cũng ngủ một giấc không chút vướng bận, một đêm không mộng mị!
Sáng sớm hôm sau, Hầu Na và mẹ cô ta đã đến bệnh viện.
“Xin lỗi, chúng tôi đến hơi sớm.”
Bà Hầu - Trương Nhứ, ăn mặc sang trọng, cử chỉ đoan trang, dẫn theo con gái Hầu Na đến gặp Hà Mộng Hạ, người thực ra cũng vừa mới từ nhà đến, rồi khách sáo hỏi.
“Để tôi vào xem Lạc Dao dậy chưa?”
Hà Mộng Hạ có chút ngại ngùng, cũng không rõ tại sao đối phương lại đến sớm như vậy, lẽ nào có chuyện gì gấp?
Bà ta biết mấy hôm nay Lâm Lạc Dao đều dậy khá muộn, nhưng cũng không muốn đắc tội với nhà họ Hầu, một gia tộc có quyền thế và giàu có hơn nhà mình. Bà ta bèn đi đến cửa phòng bệnh xem thử, quả nhiên thấy con gái vẫn chưa dậy.
Bà ta do dự một lúc, sức khỏe của Lạc Dao không phải yếu bình thường. Mãi gần đây mới có ý thức làm mẹ, bà ta có chút phân vân không biết có nên đánh thức con gái dậy để gặp hai mẹ con bà Hầu không.
Bây giờ Lâm Thi Tình đặc biệt nhạy cảm với ba chữ Lâm Lạc Dao, hôm nay cô ta cũng đến. Chỉ là tâm trí bà Hầu hoàn toàn không để ý đến cô ta, nên nhất thời không nhận ra có thêm một người.
Lâm Thi Tình vốn đã có tâm sự, thấy bà Hầu dẫn Hầu Na đến tìm Lâm Lạc Dao từ sáng sớm, cô ta không kìm được mà đứng bật dậy xen vào, có phần thất thố! Bởi vì cô ta nghĩ đến chuyện Lâm Lạc Dao từng nói trên livestream rằng gia đình Hầu Na sắp tan vỡ, trong lòng nghi ngờ có phải người ta đến tìm gây chuyện không!
Lúc này Hầu Na mới để ý đến Lâm Thi Tình đang ngồi phía sau, cô ta miễn cưỡng nở một nụ cười coi như chào hỏi, không có tâm trí để ý đến phản ứng có phần kỳ lạ của Lâm Thi Tình.
Bà Hầu lại nhìn cô gái đã sống nhầm cuộc đời tiểu thư suốt hai mươi năm này thêm một lúc, vừa hay bắt gặp ánh mắt ác ý mang theo chút phấn khích và mong chờ của đối phương, bà ta nhíu mày.
Không nhận được câu trả lời, Lâm Thi Tình vội cắn môi che giấu cảm xúc trong mắt, vừa xấu hổ vừa thấp thỏm, tại sao ánh mắt của bà Hầu trông không giống đến tìm Lâm Lạc Dao gây sự.
Lâm Họa Ý vừa từ ngoài gọi điện thoại với bạn bè về, thấy mấy người ở đó vẫn chưa hiểu chuyện gì, nghe nói bà Hầu và Hầu Na muốn gặp Lạc Dao, vẻ mặt cô ta trở nên hơi kỳ lạ.
“Người nhà bệnh nhân Lâm Lạc Dao, một tiếng trước bệnh nhân có tỉnh dậy một lần, dặn là lát nữa nếu có ai đến tìm, cứ đợi đến mười giờ cô ấy tỉnh rồi hẵng nói.”
Y tá Tiểu Ninh,m phụ trách phòng của Lâm Lạc Dao và vài phòng khác, vội vã đi qua hành lang, thấy mấy người ngồi trước phòng bệnh bỗng nhớ ra lời bệnh nhân dặn lúc trước, liền truyền đạt lại cho họ.
Hà Mộng Hạ có chút khó xử, bà ta hoàn toàn không biết Lạc Dao lại có thể tỉnh sớm như vậy, cũng có chút không vui vì vừa rồi y tá không báo trước cho bà ta một tiếng, nói năng cho dễ nghe hơn.
Nghe thế này dễ khiến nhà họ Hầu nghĩ Lạc Dao tự cao quá.
Ngược lại, mắt bà Hầu sáng lên một lúc, bà ta dứt khoát đứng dậy: “Được, vậy chúng tôi đợi thêm một lát.”
Lúc này, y tá Tiểu Ninh liếc nhìn đồng hồ trên cổ tay rồi vội hạ xuống. Vừa rồi cô ta chưa nói là bệnh nhân dặn cô ta chín giờ sẽ có người đến tìm, trước mười giờ đừng để họ làm phiền. Trời ạ, bây giờ đúng là chín giờ lẻ một phút!
Hay là… lát nữa mình cũng thử theo dõi livestream của bệnh nhân này xem sao?
Đúng mười giờ, Lâm Lạc Dao mở mắt đúng giờ, tiền thuốc men cho thời gian tới của mình đến rồi đây.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)