"Quỷ?"
Chủ quán sững người.
Ngay sau đó bật cười thành tiếng.
"Ha ha ha..."
"Cô bé này, cháu xem phim nhiều quá rồi phải không? Thời đại nào rồi mà còn quỷ với chả ma. Nếu thật có quỷ thì bác đã phát tài từ lâu rồi."
Ngọc Trân hoàn toàn không để tâm tới phản ứng của hắn.
Cô quay sang nhìn Hàng Vũ.
"Cậu có mang theo phù không?"
"Hả?"
Hàng Vũ nhất thời không phản ứng kịp.
"Có mang theo phù không?"
Ngọc Trân lặp lại lần nữa.
Giọng nói vẫn bình thản, nhưng không hiểu sao lại khiến Hàng Vũ cảm thấy áp lực vô hình.
Giống như bị một thanh kiếm sắc bén chĩa thẳng vào người.
"Có... có mang."
Cậu vội vàng gật đầu, sau đó lục túi quần, lấy ra mấy tờ giấy phù màu vàng còn chưa sử dụng rồi đưa tới.
Ngọc Trân nhận lấy:
"Có bút không?"
Chủ quán ngơ ngác.
"Bút?"
"Bút lông."
Ngọc Trân bổ sung.
Chủ quán càng mờ mịt hơn:
"Giờ ai còn mang theo bút lông nữa?"
Nghe vậy, Ngọc Trân khẽ nhíu mày:
"Hiện nay không dùng bút lông sao?"
Biểu cảm nghiêm túc của cô khiến cả chủ quán lẫn Hàng Vũ đều nghẹn lời.
Hàng Vũ ho khan một tiếng:
"Đa số mọi người bây giờ dùng loại này."
Cậu tiện tay lấy một cây bút bi trên bàn đưa qua.
Ngọc Trân nhận lấy, cẩn thận quan sát cây bút trong tay.
Đôi mắt xinh đẹp hơi sáng lên:
"Đây là pháp khí mới à?"
Hàng Vũ: "..."
Chủ quán: "..."
"Cái này dùng như thế nào?" Ngọc Trân quan sát “pháp khí” một lúc, sau đó lên tiếng hỏi.
Hàng Vũ lập tức phản ứng lại. Nếu người trước mặt thật sự là tổ sư đã bế quan một ngàn năm, chưa từng thấy loại đồ vật này cũng là chuyện bình thường.
Nghĩ vậy, cậu vội vàng nhận lấy cây bút.
"Dùng thế này."
Cậu tháo nắp bút ra rồi chỉ vào đầu bút:
"Chữ sẽ được viết bằng đầu này."
Ngọc Trân liếc cậu một cái rồi nhận lấy cây bút. Cô cẩn thận xoay qua xoay lại quan sát vài lần, sau đó thử viết xuống lá bùa.
Quả nhiên, mực đen lập tức hiện lên trên giấy vàng.
Đôi mắt cô hơi sáng lên. Thứ đồ kỳ quái này lại thật sự dùng được. Người thời nay quả nhiên biết nghĩ ra những thứ lạ lùng.
Không tiếp tục lãng phí thời gian, Ngọc Trân cầm bút, dùng tư thế quen thuộc như đang cầm bút lông để bắt đầu vẽ phù.
Ngay khi nét bút đầu tiên hạ xuống, khí chất của cô lập tức thay đổi.
Từng đường nét được vẽ ra lưu loát như nước chảy mây trôi, không hề có chút ngập ngừng. Tốc độ cực nhanh, nhưng mỗi nét đều chính xác đến đáng sợ.
Chủ quán đứng bên cạnh nhìn mà ngơ ngác. Hắn không hiểu phù chú, nhưng vẫn có thể nhận ra thứ này tuyệt đối không giống vẽ bậy. Ngược lại, nó còn mang theo một loại cảm giác huyền diệu khó tả, như thể mỗi nét mực đều ẩn chứa quy luật riêng.
Mà Hàng Vũ lúc này đã hoàn toàn đứng chết trân tại chỗ.
Cậu từng chứng kiến sư phụ vẽ phù không ít lần. Mỗi lần đều phải trai giới tắm gội, lập đàn thỉnh thần, dâng hương hành lễ. Từ bút, mực, giấy, chu sa cho tới thời gian khai đàn đều có quy củ nghiêm ngặt, thiếu một bước cũng không được.
Thế nhưng hiện tại, Ngọc Trân chỉ tiện tay cầm một cây bút bi mà đã bắt đầu vẽ phù, thậm chí ngay cả thần chú cũng không niệm.
Điều khiến Hàng Vũ càng khiếp sợ hơn là tốc độ của cô.
Chỉ trong chốc lát, những nét bút cuối cùng cũng vừa vặn khép lại. Một lá phù hoàn chỉnh đã xuất hiện trên mặt giấy vàng.
Ngọc Trân đặt bút xuống.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)