Cô cũng lười so đo những chuyện này. Dù sao đã thu vào cửa, sau này chậm rãi dạy dỗ là được.
Ngọc Trân nhìn sang Hàng Vũ:
"Tôi đói rồi, nấu cơm cho tôi trước."
Hàng Vũ khựng lại. Mấy ngày nay hắn đều ăn ở trường, trong quan không có nguyên liệu nấu ăn hay đồ ăn sẵn gì cả. Hắn lập tức cười lấy lòng:
"Hay là chúng ta ra ngoài ăn đi. Ra tiệm ăn, bên ngoài có rất nhiều món ngon."
Ngọc Trân không quá để ý, gật đầu, rồi cùng Hàng Vũ đi ra ngoài.
Hàng Vũ sợ Ngọc Trân lại cảm thấy mình vô dụng, liền ân cần đi bên cạnh cô, da mặt dày hỏi những chuyện hắn vẫn còn mơ hồ.
"Quan chủ đã chỉ điểm cho chủ quán rồi, bác ấy hẳn sẽ không phải trải qua nỗi đau mất con gái nữa chứ?"
Hàng Vũ lo lắng nhất chính là chuyện này.
"Vợ của bác chủ quán mất sớm vì bệnh, chỉ còn lại một người con gái. Tuổi tác của bác ấy cũng đã lớn, vạn nhất..."
Ngọc Trân nói nhàn nhạt:
"Loại việc sinh tử này, cậu đi theo bên người lão đạo sĩ đã lâu, hẳn là đã thấy qua rất nhiều rồi. Chúng ta chẳng qua chỉ là giúp người ta xu cát tị hung, chỉ điểm một chút, để lại một con đường sinh cơ. Còn việc con đường sinh cơ ấy họ có nắm được hay không, thì phải xem chính bản thân họ. Việc đó không liên quan đến chúng ta."
Sắc mặt Hàng Vũ có chút u ám:
"Nói thì nói vậy, nhưng..."
Ngọc Trân liếc hắn một cái:
"Thiên phú của cậu tuy chẳng ra gì, nhưng khó được ở chỗ tâm tính chí thiện. Yên tâm đi, hẳn sẽ không xảy ra vấn đề gì lớn."
Hàng Vũ đang buồn rầu, nghe được lời này liền lập tức phấn chấn:
"Thật sao?"
Ngọc Trân khẽ gật đầu:
"Bác ấy là người có duyên đầu tiên tôi gặp sau khi xuống núi. Đã có duyên, tức là có cơ hội ông trời ban cho. Nếu tôi đã nhúng tay vào, thì sẽ không để xảy ra chuyện gì. Cứ yên tâm."
Hàng Vũ nghe vậy, cuối cùng cũng thả lỏng hẳn.
Hắn cười hì hì, chuẩn bị dẫn Ngọc Trân tới một nhà hàng thật ngon để ăn cơm. Dù sao hôm nay thu vào cũng không ít, hoàn toàn có thể ăn một bữa tử tế.
Hàng Vũ vui vẻ lấy di động ra, xem đánh giá của mọi người trên mạng. Đúng lúc này, Ngọc Trân bỗng nhiên ghé sát lại.
"Lão tổ tông chưa từng thấy qua đúng không? Đây là di động. Bây giờ gần như ai cũng có một cái, người trẻ thì di động không rời tay."
Ngọc Trân sờ cằm:
"Trông có vẻ khá thú vị."
"Đúng là rất thú vị!"
Hàng Vũ lập tức hưng phấn, tự nhận mình là cao thủ di động.
"Di động không chỉ xem được hình ảnh, mà còn có thể gọi điện thoại. Ngày xưa muốn truyền tin hay nhờ người nhắn hộ đều rất chậm đúng không? Nhưng có di động rồi, bất kể đối phương ở đâu, đều có thể liên lạc ngay lập tức."
Hắn thao thao bất tuyệt phổ cập cho Ngọc Trân:
"Hơn nữa, gọi điện chỉ là chức năng cơ bản. Di động bây giờ rất thông minh, có thể xem video, xem phát sóng trực tiếp, chơi trò chơi, chẳng khác nào một chiếc máy tính thu nhỏ."
Nghe xong, mắt Ngọc Trân sáng lên:
"Tôi cũng muốn mua di động."
Hàng Vũ sững người:
"... A?"
"Đi thôi, dẫn tôi đi mua di động."
Ngọc Trân cong môi cười, hứng thú bước lên phía trước.
Hàng Vũ mơ hồ hỏi theo:
"Không... không ăn cơm trước sao?"
"Tôi muốn mua di động."
Ngọc Trân nói, không quay đầu lại.
Hàng Vũ gãi đầu, liếc nhìn số dư trong tài khoản di động. Vương Tân Quân chuyển tám ngàn, trước đó Từ Dương cũng cho gần chín ngàn. Cộng thêm số tiền hắn tích cóp, hiện tại còn hơn hai vạn.
Thừa sức mua di động.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

