Hàng Vũ tính toán trong lòng, rồi giơ hai ngón tay về phía Vương Tân Quân:
"Thế này đi, chủ quán. Chúng ta đều là người quen, giảm 20%. 8000 được không?"
Vương Tân Quân vẫn chần chừ:
"8000 vẫn đắt quá..."
"Bác có một người con gái, ở bên ngoài đã nhiều năm rồi, đúng không?"
Ngọc Trân đột nhiên lên tiếng, nghe như không liên quan.
Vương Tân Quân ngẩn ra:
"Đúng vậy. Con gái tôi đang học đại học, ngày thường ở ký túc xá."
Sợ Ngọc Trân không hiểu, Hàng Vũ lập tức ghé tai, nhỏ giọng giải thích trường học và ký túc xá là gì.
Ngọc Trân nghe xong, khẽ gật đầu:
"Chỉ sợ cô ấy không ở ký túc xá. Gần đây, cô ấy có khả năng gặp nguy hiểm đến sinh mệnh."
"Cái gì?"
Vương Tân Quân thiếu chút nữa bật nhảy tại chỗ.
Hắn mất vợ từ sớm, vất vả một mình nuôi con gái khôn lớn. Nay con gái vào đại học, thành tích không tệ, gần như là toàn bộ hy vọng của hắn.
Nghe vậy, hắn làm sao còn có thể ngồi yên được?
"Đại sư, chỉ cần ngài có thể phù hộ con gái tôi bình an, bao nhiêu tiền tôi cũng trả. 8000 đúng không. Tôi chuyển ngay."
Hắn nuốt nước miếng, vội vàng lấy điện thoại ra, nhìn về phía Hàng Vũ.
Hàng Vũ cũng giật mình, lập tức mở mã chuyển khoản.
Vương Tân Quân nhanh chóng chuyển 8000 đồng, vừa khẩn trương vừa cầu xin:
"Đại sư, như vậy được chưa?"
Hàng Vũ liếc mắt nhìn số tiền vừa vào tài khoản, nói:
"Lão tổ tông, chủ quán đúng là đã chuyển tiền rồi, ngài giúp tính một quẻ đi?"
Dù sao ngày thường chủ quán cũng giúp hắn rất nhiều, hắn không muốn nhìn chủ quán gặp chuyện không hay.
Ngọc Trân gật đầu:
"Sinh thần bát tự của con gái bác, bác hẳn là biết chứ?"
Sợ hắn không hiểu, Hàng Vũ chủ động giải thích:
"Chính là ngày sinh, chính xác đến giờ. Bây giờ trẻ con sinh ở bệnh viện, trên giấy khai sinh đều ghi rất rõ."
"Cái này tôi biết."
Vương Tân Quân liên tục gật đầu, hốc mắt đỏ lên.
"Mấy năm nay tôi vừa làm cha vừa làm mẹ, chuyện của con tôi nhớ rất kỹ. Mỗi năm đều không quên sinh nhật con bé."
Ngọc Trân nói:
"Đi lấy giấy bút lại đây."
Hàng Vũ sửng sốt một giây mới phản ứng ra lời này là nói với mình, lập tức quay người chạy đi.
Khi trở lại, trong tay hắn đã có thêm giấy và bút. Hắn đưa bút bi cùng giấy trắng cho Vương Tân Quân, thử đoán:
"Cháu đoán lão tổ tông muốn chủ quán viết ra sinh thần bát tự của con gái."
Ngọc Trân hiếm khi liếc hắn một cái với ánh mắt vừa lòng:
"Cũng coi như có chút nhãn lực."
Hàng Vũ cười hắc hắc.
"Được, được."
Vương Tân Quân vội vàng nhận lấy giấy bút, viết sinh thần bát tự của con gái Vương Tử Hân lên trên.
Rất nhanh, hắn thấp thỏm đưa tờ giấy đã viết xong cho Ngọc Trân:
"Quan chủ, ngài xem giúp, con gái tôi rốt cuộc là gặp chuyện gì?"
Ngọc Trân nhận lấy, xem một lúc rồi mới chậm rãi nói:
"Mệnh cách khí vận của cô ấy không tốt. Thời trẻ mất mẹ, năm nay vận số lại suy. Trong mệnh có đào hoa sát. Gần đây hẳn là đang qua lại với một người đàn ông, quan hệ rất thân mật, nhưng hai người phạm xung, đây là đào hoa sát, điềm xấu."
Cô dừng một chút rồi nói tiếp:
"Cô ấy mệnh mộc. Thủy có thể dưỡng mộc, nhưng thủy quá nhiều thì mộc sẽ thối. Đối phương đa tình như nước chảy, cuối cùng lại thành sát, có nguy cơ giống như lũ lụt. Trong ba ngày tới, bảo cô ấy tránh xa mọi nguồn nước, cũng đừng đơn độc ra ngoài cùng người đàn ông kia."
Ngọc Trân tổng kết ngắn gọn.
"Chính là bảo cô ấy tránh xa nước và người đàn ông kia."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)