Rốt cuộc trong nhà không chỉ có hai vợ chồng bọn họ, còn có ông bà.
Vì thế, Lưu Vinh Vinh lưu luyến không rời nhìn về phía Soái Soái.
Đứa trẻ còn nắm chặt góc áo cô, không nỡ buông tay.
Lưu Vinh Vinh lại không nhịn được đỏ mắt.
Thấy vậy, Ngọc Trân nói:
"Thằng bé ở lại nơi này, đối với nó cũng có chỗ tốt. Dù sao ngày mai hai người cũng sẽ quay lại. Đến lúc đó, tìm được thi thể là ổn.”
Lưu Vinh Vinh và Từ Dương nghe vậy, đều thở dài một hơi. Không còn biện pháp nào tốt hơn, hai người chỉ có thể gật đầu đáp ứng. Sau khi nói lời cảm tạ với Ngọc Trân, hai người cùng nhau rời đi.
Nhưng trước khi đi, Từ Dương không biết nghĩ tới điều gì, bỗng nhiên hỏi Ngọc Trân:
"Đại sư, loại chuyện này thường nên thu phí như thế nào?”
Cha mẹ hắn đã lớn tuổi, tương đối tin vào mấy thứ này. Hắn cũng từng nghe cha mẹ nói qua, những việc như thế này nhất định phải trả phí cho đại sư.
Không chỉ là vì đại sư, cũng là vì tốt cho chính mình.
Từ Dương chỉ là đột nhiên nhớ tới.
Thu phí.
Đôi mắt Ngọc Trân lập tức sáng lên. Cô nhìn về phía Hàng Vũ đứng bên cạnh:
"Một lá bùa của sư phụ là tám trăm đồng. Tìm người hoặc tìm đồ như thế này, còn có đi ra ngoài xem bệnh, đều là một ngàn đến mấy ngàn.”
Ngọc Trân lập tức lộ vẻ thất vọng:
"Ít như vậy sao.”
Thông qua việc Hàng Vũ phổ cập tri thức về tiền bạc vừa rồi, Ngọc Trân đã có một hiểu biết đại khái về giá trị tiền ở nơi này.
Trước kia một quẻ của cô giá vạn lượng hoàng kim. Ở chỗ này, đó chính là giá trên trời, tùy tiện cũng có thể mua một căn nhà.
Nhưng lão đạo sĩ tính một quẻ hiện giờ chỉ thu mấy trăm đến một ngàn.
Chênh lệch này thật sự quá lớn.
Nhìn thấy vẻ mặt ghét bỏ của Ngọc Trân, Hàng Vũ vội chạy tới, xấu hổ kề tai nói nhỏ:
"Lão tổ tông không biết, hiện tại giá thị trường không giống trước kia, hơn nữa danh vọng của Thiên Huyền Quan chúng ta cũng không bằng trước, không thể thu được nhiều tiền..."
Ngọc Trân nhíu mày, cũng lười rối rắm, trực tiếp nói với Từ Dương:
"Vậy anh tùy ý trả đi."
Từ Dương nghe vậy lại có chút khó xử, sợ nhiều hay ít đều không thích hợp.
Hắn lật ví tiền của mình, tổng cộng cũng chỉ có một ngàn tiền mặt. Với hắn mà nói, số tiền này đã xem như là nhiều.
Hiện tại mọi người đều quen dùng điện thoại để chi trả, rất ít ai mang theo nhiều tiền mặt trên người.
Cũng là vì gần đây Từ Dương chạy ngược chạy xuôi tìm con, mới mang theo từng ấy tiền mặt, để phòng bất trắc.
Từ Dương nhìn tiền trong tay, cảm thấy quá ít, có chút xấu hổ hỏi Hàng Vũ:
"Tiểu sư phụ, nơi này của mấy người... có chuyển khoản không?"
Hàng Vũ lập tức đáp:
"Có."
Vừa dứt lời, hắn đã lấy điện thoại của mình ra.
Ngọc Trân thấy hắn chọc chọc vài cái trên tấm bảng nhỏ kia, rất nhanh liền hiện ra một hình ảnh kỳ kỳ quái quái, rồi đưa cho Từ Dương xem.
Từ Dương cũng lấy ra một tấm bảng tương tự, giơ lên đối diện thứ trong tay Hàng Vũ, giống như đang đối chiếu cái gì đó.
Một lát sau, Ngọc Trân bỗng nghe thấy một tiếng leng keng, như âm thanh đồng tiền rơi xuống.
Cô "ủa" một tiếng:
"Đây là âm thanh gì?"
"Chính là tiền đã vào tài khoản."
Hàng Vũ liếc mắt nhìn điện thoại, không rảnh giải thích nhiều với Ngọc Trân, cười tủm tỉm nói với Từ Dương:
"Cảm ơn tiền dầu mè của thí chủ."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
