Hàng Vũ còn chưa kịp nói lời cảm ơn, đã nghe giọng Ngọc Trân vang lên phía trước:
“Cửa này mở thế nào vậy?”
Hàng Vũ: “…”
Hắn suýt nữa quên mất.
Lão tổ tông từ thời đại kia tới, e rằng ngay cả cửa kính cũng chưa từng nhìn thấy.
Hắn lập tức bước tới, cố gắng quên đi cảm giác lạnh sống lưng, đưa tay đẩy nhẹ cánh cửa kính sang một bên.
“Mở như thế này ạ!”
Hắn cười gượng, vừa chỉ vừa giải thích:
“Hai bên đều là cửa. Bây giờ ngoài đường có rất nhiều loại cửa như thế này. Lão tổ tông… cẩn thận một chút, đừng va phải.”
Ngọc Trân im lặng nhìn cánh cửa trước mặt vài giây, sau đó mới bước ra ngoài.
Hàng Vũ ôm đứa nhỏ, vội vàng đi theo.
Thế nhưng vừa ra khỏi cửa hàng, cậu bé trong lòng hắn lập tức có phản ứng.
Cơ thể vốn đã mờ nhạt lại càng trở nên trong suốt hơn. Cậu bé giống như không chịu nổi cái nóng gay gắt bên ngoài, liên tục rúc sâu vào lòng Hàng Vũ, cả người cuộn tròn lại, miệng không ngừng phát ra những tiếng rên rỉ đau đớn.
Hàng Vũ thấy vậy, lập tức quên mất sợ hãi, vội vàng nhìn về phía Ngọc Trân:
“Đắp lên cho nó.”
Hàng Vũ luống cuống đón lấy.
Hắn cúi đầu nhìn chiếc khăn trong tay.
Đó chỉ là một chiếc khăn tay bằng vải bình thường, trên mặt còn thêu vài đường hoa văn đơn giản, chẳng có vẻ gì đặc biệt.
Hàng Vũ không khỏi nghi hoặc.
Thứ này… thật sự có thể che được ánh mặt trời sao?
Mọi người thường nói quỷ sợ ánh mặt trời, nhưng thực ra thứ quỷ sợ không hoàn toàn là ánh sáng của mặt trời, mà là dương khí ẩn chứa trong đó.
Ánh mặt trời càng mạnh, dương khí càng thịnh.
Đối với người sống, đó là thứ khiến cơ thể tràn đầy sức sống. Nhưng đối với những linh hồn đã mất đi thân xác như cậu bé này, dương khí lại chẳng khác nào một ngọn lửa thiêu đốt linh hồn.
Cho nên chỉ một lúc đứng dưới nắng, cậu bé đã khó chịu đến mức này.
Nhưng…
Một chiếc khăn tay bình thường như vậy thì có tác dụng gì?
Hàng Vũ nhìn chiếc khăn trong tay, trong lòng không khỏi hoài nghi.
Chẳng lẽ lão tổ tông còn có cách đặc biệt nào khác mà hắn không biết?
Hàng Vũ lầu bầu. Thấy Ngọc Trân vẫn cứ đi thẳng, hắn chỉ có thể đắp khăn lên cho đứa trẻ trước.
Nhưng vừa đắp lên xong, tiếng rên rỉ thống khổ của đứa trẻ thật sự biến mất.
Vẻ mặt Hàng Vũ vui mừng. Hắn nhìn về phía Ngọc Trân - lão tổ tông trông còn trẻ hơn cả hắn, trắng nõn sạch sẽ, quanh thân mang theo một luồng khí lạnh, giữa ngày hè lại khiến người ta cảm thấy vô cùng dễ chịu.
Hắn gần như không suy nghĩ, theo bản năng hỏi:
"Ngài… ngài thật sự là lão tổ tông sao?”
Ngọc Trân liếc hắn một cái:
"Ông lão không phải đã nói với cậu sao?”
"Sư phụ đã nói qua, nhưng…” Hàng Vũ gãi gãi đầu, cười gượng: "Con… con không nghĩ tới ngài lại trẻ như vậy…”
Hắn ngập ngừng rồi hỏi tiếp:
"Ngài… ngài trước kia thật sự bế quan một ngàn năm sao?”
Ngọc Trân "a” một tiếng:
"Hình như là vậy.”
Hàng Vũ ngơ ngẩn, rất muốn hỏi vì sao có người có thể bế quan một ngàn năm. Thế nhưng, hắn còn chưa kịp mở miệng, Ngọc Trân đã bỗng nhiên đi về phía một chiếc ô tô.
Lời đã tới bên miệng, Hàng Vũ chỉ đành nuốt trở lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


