Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Dưới một tòa giảng đường tại trường trung học số 3 của thành phố Huyền Kiếm, Từ Hình đi một lát lại dừng, thỉnh thoảng còn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.
Không có bất kỳ người nào chú ý tới hắn, dù ánh mắt có đảo tới cũng sẽ trực tiếp lướt qua, như thể hoàn toàn không nhìn thấy hắn vậy.
“Lần này xuất quan đúng là đã gây ra động tĩnh không nhỏ.” Vừa nãy khi nghe được tiếng loa phát thanh ra rả thông báo là hắn đã hiểu được mọi chuyện rồi, sở dĩ nơi này bày ra trận thế lớn như vậy, hoàn toàn là vì hắn xuất quan.
Về phần ngọn nguồn trong đó, thông qua đôi câu vài lời nghe được, hắn cũng có chút hiểu biết đại khái. Nói ra thì... vì sao thế giới này lại trở nên... hiện đại hoá như thế chứ?
Sân thể dục, khu dạy học, học sinh mặc đồng phục thống nhất, còn có giáo viên mặc vest đi giày da.
Ồ, vừa nhìn là biết chuẩn bị có lãnh đạo đến kiểm tra rồi.
Hết thảy mọi thứ xung quanh vừa quen thuộc vừa xa lạ trực tiếp chồng chất lên nhau cùng với đoạn ký ức xa xôi kia, nếu chỉ có một điểm thì không nói, nhưng nhiều dấu vết quen thuộc như vậy thực sự khiến Từ Hình không khỏi hoài nghi, có phải đây là bút tích của một vị đồng hương xuyên không nào đó hay không?
Dù sao cũng từng có tiền lệ như vậy rồi, lại có thêm một người như vậy nữa, hình như cũng không có gì đặc biệt cả.
Tóm lại, vẫn nên tới thư viện một chuyến xem sao đã.
Xuyên qua sân thể dục, dưới thần niệm bao trùm, hắn đã tìm được vị trí của thư viện. Trước cửa thư viện, có một lão đầu gầy còm, tấm lưng còng xuống, da dẻ nhăn nheo, ngay cả tóc cũng chỉ còn lại mấy cọng đang thích ý nằm trên một chiếc ghế dựa, hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi động tĩnh bên ngoài. Dưới thân thể gầy còm của ông lão là khí huyết hừng hực tựa như mặt trời, nếu phóng thích toàn bộ, phạm vi đủ để bao trùm cả thành phố Huyền Kiếm này, ngay cả tu hành giả Kim Đan cảnh cũng sẽ bị thiêu sống.
Tầng thứ ba là pháp quyết và bí thuật cấp bậc Trúc Cơ, có tới mấy trăm loại.
Tầng thứ tư chỉ có mấy chục miếng ngọc giản liên quan đến công pháp và thần thông Kim Đan kỳ.
Còn tầng thứ năm cũng là tầng cuối cùng, bên trong chỉ có bảy miếng ngọc giản sáng lấp lánh, đạo uẩn vờn quanh, bên trong ghi chép thần thông của bảy đại Tiên tông, không phải Nguyên Anh thì không thể tu luyện!
Nhìn tới đây rốt cuộc Từ Hình cũng có chút kinh ngạc.
Không nói tới chuyện các loại thần thông bất truyền này đều được xuất hiện bên trong thư viện của một trường học, chỉ nói tới một cụm từ bên trong đó.
“Bảy đại Tiên tông?”
Từ xưa đến nay, vốn chỉ có sáu đại Tiên tông, sao đột nhiên lại có thêm một cái thứ bảy thế này?
Ngoại trừ thần thông của sáu đại Tiên tông, môn thần thông còn lại kia có tên là《Hợp Hoan Thải Khí Âm Dương Diệu Thuật》!
Là thần thông của Hợp Hoan Tông.
“...”
Hợp Hoan Tông thành Tiên tông chính đạo rồi ư?
Không phải trước đó Hợp Hoan Tông vẫn luôn là tông môn Ma đạo sao?
Quả là thói đời ngày sau, lòng người khó đoán, thậm chí cả loại tông môn Ma đạo hại vô số người này cũng có thể trở thành Tiên tông chính đạo.
Từ Hình đi tới gần giá sách, giơ tay lấy xuống một quyển《Tổng Quát Biên Soạn Lịch Sử Thế Giới Mới》
Thánh Hoàng Uyên, một nghìn năm trước lần đầu bộc lộ tài năng, lúc đó cảnh giới đã không thua kém Tông chủ của các đại Tiên tông. Chỉ trong gần hai trăm năm, cảnh giới của ngài đã tăng lên nhanh chóng, đến mức có thể sánh ngang với các vị Thái Thượng trong Tiên tông. Sau đó Thánh Hoàng Uyên lại liên hợp với một số đại tông của các đại Tiên tông chính đạo, thúc đẩy thay đổi thời đại.
Mở dân trí, truyền tiên pháp.
Vô số phàm nhân vì không có cơ duyên mà quanh quẩn bên ngoài Tiên đồ nhờ vậy cũng được bước lên con đường tu hành. Số lượng tu hành giả trên đời cũng tăng trưởng nhanh chóng, thực sự bùng nổ.
Hơn nữa, dưới sự dẫn dắt của Thánh Hoàng Uyên và một đám đại tông chính đạo, tu hành giả nhanh chóng tăng trưởng nhưng lại không gây ra bạo loạn gì.
Hình thái xã hội của toàn bộ thế giới cũng dần dần thay đổi trong quá trình này. Trải qua năm trăm năm, hình thái xã hội của đại lục trung tâm Thái Huyền giới cuối cùng cuhnxg diễn biến thành hình thức như hiện tại.
Bảy đại Tiên tông và chính đạo liên minh cùng cai trị thiên hạ.
Nhưng có một điểm rất kỳ quái, đó là trong quá trình này, các đại Tiên tông và Ma đạo cũng không biết vì nguyên nhân gì mà lại một mực thờ ơ lạnh nhạt, hoàn toàn không nhúng tay vào.
Chương 5:《Tổng Quát Biên Soạn Lịch Sử Thế Giới Mới》
Trong quá trình này, Thánh Hoàng Uyên đóng vai trò quan trọng nhất cũng đột nhiên mất tích vào khoảng năm mươi năm trước, từ đó không có một chút tin tức nào.
Có người hoài nghi hung thủ đằng sau là bảy đại Tiên tông hoặc một vị lão tổ trong Ma đạo nào đó.
Đối với lời đồn đại như thế, cả mấy đại Tiên tông lẫn Ma đạo đều chưa từng đưa ra lời giải thích nào, cuối cùng cũng không giải quyết được gì.
Từ Hình khép sách lại rồi đặt nó trở về giá sách.
Không chỉ một mình cuốn《Tổng Quát Biên Soạn Lịch Sử Thế Giới Mới》này mà nội dung bên trong tất cả các cuốn sách tại tầng này của thư viện đều không hoàn chỉnh, trong đó còn bao gồm rất nhiều loại phỏng đoán và suy nghĩ chủ quan của người biên soạn, thật ra nội dung có thể tham khảo cũng không nhiều lắm.
Như chuyện hoàn toàn không có nội dung liên quan tới việc Thánh Hoàng Uyên đã làm như thế nào để thuyết phục được các đại tông chính đạo kia.
Và vì sao Hợp Hoan Tông lại trở thành Tiên tông chính đạo?
Hơn nữa bên trong những cuốn sách ấy cũng ghi chép rất ít về cuộc đời của vị Thánh Hoàng Uyên kia.
Nhưng mục sau lại có thể lý giải được, bởi phần lớn tu hành giả khi cảnh giới đạt tới trình độ nhất định đều sẽ tận lực che giấu lai lịch của mình.
“Thánh Hoàng Uyên...” Nếu không có gì bất ngờ thì đây hẳn là một vị đồng hương xuyên không của hắn, nhưng cũng cần tiến thêm một bước điều tra mới có thể xác định được.
“Sau này có thể nhờ mấy người bạn cũ tới hỗ trợ, nhưng giờ thì không vội.”
Từ Hình đi ra bên ngoài thư viện, cũng giống như lúc đến, hoàn toàn không có ai phát hiện ra.
Rất nhiều năm trước, hắn cũng muốn thay đổi một chút gì đó, vì vậy đã làm ra rất nhiều chuyện, nhưng càng đổi càng loạn, cuối cùng hắn mới chợt nhận ra, mình thực sự không thích hợp để làm mấy chuyện này.
Mà hiện giờ, sau một lần bế quan, lại có người thật sự làm được chuyện mà bản thân hắn đã từng rất muốn làm, dù thế nào hắn cũng phải nhìn cho thật kỹ mới được.
Có điều trước đó, hắn cần phải dẹp cái trò khôi hài này lại đã.
...
Trong một phòng học, Trương Vân Lộ dùng một tay chống cằm ngồi trong góc, còn một tay khác đang cầm điện thoại di động, chẳng qua màn hình trước mặt nàng vẫn luôn xoay tròn, không có hình ảnh hiển thị.
Không chỉ riêng nàng mà những người khác trong phòng học cũng đều như thế. Chắc là do đại trận bảo vệ thành phố mở ra khiến tín hiệu kém đi.
Trước mắt cũng không có chuyện gì khác để làm, nên những người quen biết với nhau trong phòng học đã tụ tập lại cùng một chỗ, tán gẫu về chuyện ba năm trước “Thương Kiệt Tử” đồ thành luyện pháp.
“Ta từng nghe thúc thúc nói, dù Thương Kiệt Tử đã chết nhưng hắn vẫn còn một tên ca ca, cảnh giới còn trên cả hắn, mấy năm qua vẫn luôn âm thầm đuổi bắt thiên kiêu của các đại tông, muốn phục sinh đệ đệ mình.”
Người đang nói chuyện là một thiếu niên Luyện Khí tầng chín có đôi mắt màu xám, con ngươi màu xám nhạt thỉnh thoảng lại có linh quang lóe ra. Đây là hiện tượng linh lực tràn đầy, đang chậm rãi đúc thành đạo cơ.
Thiếu niên xung quanh gã nghe được tin tức này, ai nấy đều nhao nhao phát biểu ý kiến của mình.
Còn nhớ thời điểm đại trận bảo vệ thành phố vừa mở ra, đúng là trong lòng bọn họ có chút khẩn trương căng thẳng, nhưng chung quy lại, tâm tính vẫn còn là thiếu niên, cũng chưa từng tự mình trải qua thủ đoạn của đại tu Ma đạo, bởi vậy rất nhanh cả đám đã thả lỏng tâm trạng rồi.
Đối với chuyện mấy người bọn họ tán gẫu, Trương Vân Lộ không quá để ý. Chuyện liên quan tới Thương Kiệt Tử, trên linh võng có rất nhiều tin tức, nhưng lại chẳng có mấy tin tức là thật.
Nàng bĩu môi, lại nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại của mình. Đến đây, rốt cuộc trên màn hình cũng xuất hiện hình ảnh, nhưng nàng còn chưa kịp nhìn thì bỗng nhiên vị trí phía trước nàng lại có người ngồi xuống.
“Tiểu cô nương, chúng ta lại gặp mặt rồi.”
Ngẩng đầu nhìn lên, đây không phải là người lúc trước từng đứng ở cổng trường sao?
“Là ngươi? Sao vừa rồi mới chạy vào trường đã không thấy bóng dáng ngươi đâu nữa?”
“Ta chưa từng tới nơi này nên muốn đi xung quanh xem thử chút.”
“...” Trương Vân Lộ cạn lời, đây là lúc nào rồi chứ?
“Ngươi cũng to gan thật đấy, vừa rồi còn dám đứng trên đường ngó nghiêng lung tung nữa.”
“Cũng may là không sao. Nhưng nói thật, nếu đúng là có tu sĩ Phản Hư cảnh trở lên tập kích thì tòa trận pháp này cũng không ngăn cản được bao lâu đâu, trốn ở chỗ này chỉ khác đứng ở ngoài đường kia một chuyện, đó là chết muộn hơn mà thôi.”
“Này này này! Ngươi đừng nói mấy lời mang điềm xấu như vậy!”
Nàng còn trẻ, chết với không chết gì chứ?
“Ha ha, nhưng hẳn là rất nhanh sẽ không có việc gì nữa rồi.”
“Sao đơn giản như vậy được?”
Nàng đã tìm hiểu rất kỹ về chuyện Thương Kiệt Tử tàn sát cả thành vào ba năm trước rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







