Nam Hi bất đắc dĩ lắc đầu, thẳng thắn nói ra sự thật.
“A! Sao có thể chứ? Ba em nói chính là ở đó mà.”
Nam Hi thở dài, bản thân có đặc tính gì còn không biết sao?
“Có phải từ nhỏ cậu đã không phân biệt được trái phải không?”
“Đúng vậy! Nhưng điện thoại em có bật la bàn mà.”
“Thanh niên bây giờ kém quá, đều không tìm thấy mộ tổ tiên.”
“Đúng vậy, đúng vậy, người lạy nhầm mộ cũng nhiều lắm đấy!”
“Người ta bẩm sinh không phân biệt được trái phải cũng không thể trách cậu ấy được!”
“Bạn nhỏ, điện thoại của cháu có phải bị thứ gì đó làm nhiễu rồi không?”
Đám đông vây xem càng nghe càng thấy thú vị, mỗi người nói một câu.
“Đại sư, 2 năm nay ba em bị điều đi công tác xa, chỉ có em và em trai về quê tảo mộ, em không biết chỗ, vậy phải làm sao?”
Cậu bé sốt ruột rồi.
“Vậy thì chỉ có thể hỏi ông nội cậu thôi, đưa cho tôi một tờ tiền âm phủ.”
Cậu bé rút từ trong túi ra một tờ đưa cho cô, Nam Hi khoa tay múa chân vài cái với tờ tiền âm phủ, miệng lẩm nhẩm vài câu thần chú, gấp lại đưa cho cậu bé.
“Tối đi ngủ cầm trên tay, ông nội cậu là có thể thuận lợi báo mộng rồi, đến lúc đó cậu hỏi ông ấy mộ ở đâu?”
“Đại sư, như vậy ông nội em là có thể vào giấc mơ của em rồi sao? Không cần dùng giấy bùa ạ?”
Cậu bé tò mò nhìn tờ tiền âm phủ trên tay, thời buổi này lẽ nào đều có thể không cần giấy bùa, chỉ dựa vào một tờ tiền âm phủ là được sao?
Đại sư cũng chỉ khoa tay múa chân vài cái với tờ tiền âm phủ, vẫn là chị ấy quá lợi hại.
“Còn một cách nữa.”
Nam Hi ngượng ngùng sờ sờ mũi, cô đây không phải vì nghèo, chỉ có thể vẽ Nhập Mộng Chú lên tiền âm phủ tận dụng vật liệu tại chỗ sao.
“Cách gì ạ?”
“Vẽ lên tay cậu, nhưng hôm nay cậu không được rửa tay.”
“Vậy vẫn nên dùng tờ này đi.”
Cậu bé vội vàng cất kỹ tờ tiền âm phủ.
Nam Hi nhìn cậu đoán chừng lại sẽ tìm nhầm, lại dặn dò thêm một câu.
“Dẫn theo em trai cậu cùng đi, tối lúc ông nội cậu báo mộng, nói với ông ấy đến lúc đó hiển linh một chút, tránh lại tìm nhầm.”
“Đại sư suy nghĩ thật chu đáo.”
Cậu bé ngượng ngùng gãi gãi đầu, trên mặt lộ ra nụ cười bẽn lẽn.
“Đúng rồi, em trai cậu bao nhiêu tuổi rồi? Có ảnh chụp gần đây không?”
“16 tuổi rồi ạ.”
Cậu bé vội vàng móc điện thoại ra, tìm ảnh đưa cho Nam Hi xem.
Cậu bé trong ảnh trông tràn đầy sức sống và rạng rỡ hơn người trước mắt này, dương khí khá dồi dào.
Tuổi quá nhỏ hoặc dương khí yếu là không thể đến bãi tha ma, Nam Hi xem xong hài lòng gật đầu.
“Có thể đi cùng.”
“Vâng, cảm ơn đại sư, em quét mã cho chị.”
Nam Hi mở mã QR cho cậu quét.
Có người đầu tiên thì sẽ có người thứ hai tiến lên, người trước mắt này là một bà thím dáng vẻ phúc hậu.
“Đại sư, có nhìn ra tôi muốn xem gì không?”
Nam Hi gật đầu, biết bà ấy không tin mình lắm.
“Tôi thấy trán bà đầy đặn, sáng bóng nhuận trạch, tai áp sát vào đầu, vành tai rõ ràng, hơn nữa lại dày dặn có thịt, cả đời không lo cơm áo, là người có phúc.
Trong mệnh có một người con trai, con trai hiếu thuận lại sự nghiệp thành đạt, điều bà cầu xin hiện tại là muốn có một đứa cháu nội.”
“Cô nói không sai.” Người phụ nữ cười tít mắt.
“Khi nào tôi mới có cháu nội bế?”
“Đưa ảnh chụp gần đây nhất của con dâu bà cho tôi xem một chút.”
“Đây chính là con dâu tôi, có phải rất đẹp không?”
Người phụ nữ đưa bức ảnh đến trước mắt Nam Hi, vẻ mặt tự hào chờ được khen.
Người phụ nữ trong ảnh đôi mắt mơ màng sâu thẳm, ngũ quan lập thể lại mang theo một tia nhu hòa, quả thực đẹp đến mức khiến người ta không thể rời mắt.
Nhìn bộ dạng ngẩn ngơ của Nam Hi, nụ cười càng sâu hơn, trên mặt viết rõ sự kiêu ngạo “con dâu tôi chính là xuất chúng như vậy”.
Nam Hi rất ngạc nhiên, cô đã từng xem vô số tướng mạo, tướng mạo trước mắt vẫn là lần đầu tiên gặp phải, cho nên không nhịn được nhìn thêm vài lần.
“Đại sư, khi nào tôi mới bế được cháu nội?”
“Tôi còn cần xem ảnh của con trai bà nữa.”
“Được.”
Người phụ nữ không hề để ý, suy cho cùng đứa trẻ là của hai người, theo bà thấy cũng là hợp tình hợp lý, lại lưu loát tìm ảnh của con trai mình, đưa cho Nam Hi.
“Cô xem, con trai tôi trông cũng rất tuấn tú, cùng con dâu tôi hai đứa là trai tài gái sắc, vô cùng xứng đôi.”
“Rất xứng đôi, họ là chính duyên.”
Nam Hi nói như vậy, nhưng trong mắt lại có tia kinh ngạc.
“Là chính duyên thì càng tốt rồi, vậy cháu nội tôi khi nào mới đến?”
Người phụ nữ không ngừng gặng hỏi thời gian bế cháu, dáng vẻ sốt ruột hận không thể để cháu nội lập tức xuất hiện trước mắt bà.
Nam Hi thấy bà vui vẻ như vậy, thầm nghĩ không biết lát nữa bà biết sự thật rồi, liệu có còn như vậy nữa không?
“Hay là chúng ta nói chuyện riêng đi.” Nam Hi nhìn đám đông vây quanh trước mặt đề nghị.
“Không cần, không có gì là người khác không thể nghe cả.” Người phụ nữ hào phóng xua tay từ chối.
Chuyện nhà bà rất nhiều người biết, không có gì đáng phải giấu giếm, huống hồ nhiều người chứng kiến đại sư xem quẻ như vậy, nói không chừng còn có thể khiến kết quả linh nghiệm hơn chút.
Được thôi! Vậy lát nữa bà phải chịu đựng cho nổi đấy. Nam Hi thầm nghĩ.
“Con trai bà từ nhỏ đã không thích tiếp xúc với con gái, ngoại trừ con dâu bà, có phải không?”
“Đúng vậy, con trai tôi từ nhỏ đến lớn đã không gần gũi với con gái, chuyện này làm tôi rầu rĩ muốn chết, tôi còn tưởng nó là đồng tính cơ!
Chỉ có con dâu tôi mới thu hút được ánh nhìn của nó, nếu không sao nói là chính duyên chứ!”
Nam Hi gật đầu tiếp tục nói:
“Anh ta 38 tuổi mới kết hôn, bây giờ đã được 5 năm rồi.”
“Đại sư, cô nói đúng hết rồi, đã hơn 40 tuổi rồi mà vẫn chưa sinh con, cứ nói muốn sống thế giới hai người, không có thế hệ sau, vậy sao được?”
Người phụ nữ vẻ mặt mong đợi nhìn Nam Hi, mong cô mau chóng nói cho bà biết khi nào được bế cháu?
“Đại sư, vậy cháu nội bà ấy khi nào mới đến?”
Thấy Nam Hi chần chừ không nói, những người vây xem cũng sốt ruột theo, nhao nhao lên tiếng hỏi.
Lúc này một đám người đang ngồi trên rìa bồn hoa, đa số là một số người lớn tuổi, từng người một vươn dài cổ, mắt nhìn chằm chằm Nam Hi.
Chỉ đợi cô mở miệng nói chuyện, cảnh tượng này thoạt nhìn, thật sự có chút giống mánh lới của bọn đa cấp.
“Tướng mạo của con trai bà cho thấy anh ta không có duyên con cái.”
Giọng Nam Hi không lớn, nhưng lại giống như một cái búa tạ, nổ tung bên tai mọi người.
“A! Cái gì? Nhưng báo cáo kiểm tra sức khỏe đều bình thường mà!”
Người phụ nữ kinh hãi đứng bật dậy, trên mặt đầy vẻ khó tin.
“Có phải cô tính sai rồi không?”
“Bản tính của người đó chắc hẳn là một người đàn ông.”
Thời đại này thật tiên tiến, đàn ông cũng có thể biến thành phụ nữ.
Nam Hi vừa nói ra lời này, xung quanh đều yên tĩnh lại, mọi người không thể tin nổi nhìn cô.
“Con trai bà từ nhỏ đến lớn bên cạnh đều là con trai, trước đây chắc hẳn anh ta không muốn kết hôn đâu nhỉ! Không chịu nổi sự thúc giục liên tục của bà.”
“Anh ta và con dâu bà học cùng trường, hai người cũng quen nhau ở trường.”
Nam Hi bổ sung thêm, mỗi một câu đều đang chú thích cho bí mật kinh người này.
“Báo cáo kiểm tra của con dâu bà là giả, người đó đang uống một loại thuốc, con trai bà nói với bà là vitamin.
Thực chất đó là một loại thuốc có thể giúp người đó duy trì cơ thể phụ nữ.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

